Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Trả lại mùa đông


blog radio 262 tra lai mua dongaBlog Radio - Cô gái vẫn ngồi đó, hai tay ép chặt cốc trà nóng hồi lâu, cô nghĩ suy về một điều gì đó, hai chân dang rộng như một người đàn ông. Khuôn mặt cô luôn có những nét biểu cảm mâu thuẫn, nét mặt mộc hiền lành, tóc mai bay nhè nhẹ trong  gió mong manh không dấu được nét bướng bỉnh,quả quyết và  sắt đá. Bà chủ quán nước đã quá quen với hình ảnh của cô, hình như lần nào đến quán nước cô cũng ngồi như vậy.Cô đang nhìn say sưa một ai đó, hình như là một tràng trai  mặc chiếc áo khoác mỏng có mũ không quen. Bất giác, cô tự cười một mình, đôi mắt buồn man mác, cô ngồi thu mình lại hình như là hơi lạnh. Những cơn gió nhẹ khẽ bứt những những chiếc lá úa màu còn xót lại. Mùa đông lại đến rồi cơ đấy, mùa đông lạnh lùng, cô sợ mùa đông nhưng mùa đông là của cô cơ mà, cô đợi chờ những mùa đông rồi lại tự an ủi mình rồi mùa đông sẽ qua …




Anh đến với cô vào một mùa đông lạnh giá, khi mà cuộc đời cô có nhiều mất mát, đau khổ. Anh khô khan, không màu mè, không nhẹ nhàng, không lãng mạng … Anh không giống như diễn viên nam chính trong bộ phim Hàn Quốc, không nhiều nhiệt đủ sưởi ấm trái tim cô nhưng ở anh cô tìm thấy một sự tin tưởng ở sự thẳng thắng, thật thà và bản lĩnh. Anh không giống với đám con trai nhiệt tình chạy theo cái đẹp tầm thường, thích chơi trội mà cô coi là mẫu hình quá ư bằng phẳng, cô ghét cái gì đó bằng phẳng.

Cô chưa từng hẹn hò với ai nhưng cô đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc tình cảm, những cảm xúc làm trái tim cô bị tê liệt. Nó không giống với cái cách mà cô vẫn hay tươi cười vui vẻ vô tư với người khác. Cô… một trái tim hiền dịu mà sắt đá, một tấm lòng trắc ẩn nhưng cứng rắn, dứt khoát. Cô sống hết mình, yêu hết mình và một mực thủy chung nhưng nếu ai đó không cần cô nữa, nếu ai đó làm tổn thương cô, cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc đời người đó một cách âm thầm, không một chút oán trách.

Đã qua hơn hai năm kể từ khi cô vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc sống của người mà cô hết mực tin tưởng, cuộc sống của cô như một điều bí ẩn. Cô không hề trách cái người đã làm tổn thương cô, càng không tin cái người ta gọi là tình cảm, cho dù đó là tình bạn hay tình yêu. Cô rong ruổi với chính mình, vui vẻ và làm bạn với chính mình.  Cô tự đi dạo trên những con phố mua cho mình những món đồ yêu thích, ăn một món ăn hợp khẩu vị. Cô chọn cho mình những cuộn len nhiều màu sắc ấm áp, màu của nắng nhẹ, màu của thời gian và màu của yêu thương như  tự tìm hạnh phúc cho riêng mình, hạnh phúc  chỉ một mình cô biết, một mình cô trải nghiệm và tận hưởng.

Người ta bảo khi hai người gặp nhau đó là định mệnh … Và cô tin như vậy.

blog radio 262 tra lai mua donga

Mùa đông lạnh quá, những cơn gió thổi tung  những tán lá cây ven đường, cái lạnh se sắt như muốn cắt vào da vào thịt. Mùa đông khoác lên mình tấm áo choàng màu trời xám xịt kéo theo theo những cơn mưa phùn lất phất làm cho cái lạnh càng  đáng đáng sợ. Con đường dường như rộng và dài hơn, các cô cậu sinh viên kinh tế không còn tụ tập đông đúc trên đường Trần Đại Nghĩa, mấy cửa hàng thời trang trên phố Đại La vắng khách, thấp thoáng  đôi vai nặng của cô bán hàng rong lấp sau làn khói nghi ngút từ quán ngô luộc, mùi sắn hấp dừa thơm nức lòng… Một tin nhắn… đã từ lâu lắm cô không hào hứng với chiếc điện thoại di dộng, nó luôn được cài đặt ở chế độ yên lặng và nằm gọn trong túi áo của cô. Cô chỉ dùng nó khi thực sự cần. Cô đã quen sống trong cái vỏ bọc bình yên mà mình tự tạo ra, cô sợ những ồn ào ngoài kia sẽ làm cô mệt mỏi, cô sợ một tin nhắn sẽ làm cô đau, những nỗi đau không tên tuổi đeo bám cô. Vết thương cách đây hai năm đã làm cô sống như một con robot tự động không chút cảm xúc, vết thương đã lành nhưng để lại một vết sẹo hằn sâu vào con tim cô, lúc âm ỉ, lúc giằng xé.Vì vậy cô đã phải tự tạo ra một vỏ bọc kháng sinh để bảo vệ tâm hồn vốn dĩ không được lành lặn của mình.

Sự lạnh lùng của cô đã khiến cô trở thành con người vô tình. Cô không một chút mảy may quan tâm đến bất kỳ ai kể cả những người bạn thân nhất sẵn sàng bên cô những lúc buồn vui. Những suy nghĩ thoáng qua... Cô chợt nhớ đến những người bạn đã lâu cô lãng quên, mà cũng không phải là quên, chỉ là do cô muốn dành cho mình một khoảng lặng. Không liên lạc được với cô chắc giờ họ cũng lo cho cô nhiều lắm, biết đâu họ đang rất cần cô hay muốn báo cho cô một điều gì đó. Bất giác, luồn tay vào túi ấm lấy chiếc điện thoại, nhấn nút mở bàn phím… Tin nhắn của một số lạ: “Chào bạn! Bạn đang làm gì vậy? Bạn về Vĩnh Yên chưa? Bao giờ bạn về Vĩnh Yên”. Một tin nhắn làm quen không cũng không chút biểu cảm, rành mạch, tuần tự và rất nhiều nội dung hỏi. Cô thường phớt lờ với những tin nhắn từ số lạ, đơn giản vì cô không biết họ là ai, vì cô không biết đó là khởi đầu của một câu chuyện đẹp hay chỉ là những cơn gió nhẹ thoảng qua rồi cuốn hạnh phúc đi mất để lại những chiếc lá đơn độc. Người thì cho cô là khinh khỉnh, có người chọn cách mãi mãi không liên lạc với cô nữa nhưng riêng anh thì vẫn đáp trả, anh vẫn ở lại bên cô như một sự sắp đặt của ông trời. Những tin nhắn quan tâm không chút biểu cảm của anh hình như đã nhen nhóm trong cô những cảm xúc lạ kỳ …

 …Cô gọi đó là định mệnh và cô dành riêng cho anh một góc trong điện thoại với cái tên “hỏi chấm”.

Những ngày sau đó cô có “hỏi chấm” nói chuyện và quan tâm. Anh nhắn tin cho cô mỗi khi anh rảnh. Những quan tâm vụng về của anh dần dần đã phá vỡ cái kén mà cô đã ngủ một giấc dài trong đó. Anh đưa cô ra khỏi cái kén và nuôi nấng cảm xúc cho cô. Cô tìm lại được chính cô, một cô bé tự nhiên  đến  trong sáng, một cá tính lạ và tinh tế. Sau mỗi ngày làm việc anh lại chui vào chiếc chăn ấm áp nhắn tin hỏi thăm cô. Anh vẫn đi theo cô từng ngày, từng ngày:

-Anh mới xong việc, em đang làm gì vậy? Ôn thi đến đâu rồi.
-Em đang mơ ngủ, tin nhắn của anh làm em tỉnh giấc đấy. Cô mắt nhắm mặt mở, tủm tỉm cười.
-Trời ! Thế mà anh cứ tưởng em đang vất vả ôn thi cơ đấy? Ngủ đủ rồi thì dậy học đi nào!
-Mà anh nhắn tin cho em làm nhỉ nhỉ. Em hỏi thật \: Anh có đẹp trai không? Em chỉ thích nói chuyện với người đẹp trai thôi.
-Anh có đẹp trai hay không thì em phải gặp mới biết được  nhưng anh không đẹp trai như em nghĩ đâu. Anh sống khô khan lắm …  Anh điềm tĩnh trả lời.Cô làm anh tỉnh cả người, chưa có một cô gái nào dám hỏi anh như vậy.  Chính cái tin nhắn tinh nghịch của của cô đã thôi thúc anh phải gặp cô bằng được.

blog radio 262 tra lai mua donga

Lần đầu tiên cô và anh gặp nhau ở một quán nước ven hồ vào một đêm đông rét buốt, chẳng có ai dám đi ra đường với thời tiết như thế, gió rít nhẹ cũng đủ làm những tán lá cây run rẩy, mặt nước hồ lặng im không chút gợn sóng. Tất cả đều đầu hàng trước cái lạnh đang bủa vây, chỉ có mình cô là uống hai cốc nước dừa đá. Tiết trời lạnh làm cho cái miệng cô xì khói mỗi khi nói luyên thuyên. Anh ngồi điềm tĩnh như một người từng trải, anh xoa nhẹ đôi bàn tay rồi gọi một cốc trà nóng để sưởi ấm mình, anh mặc một chiếc áo khoác có mũ, hai chân dang rộng và một giọng nói cứng nhắc quen thuộc. Đó là hình ảnh của anh làm cô nhớ nhất và cô có anh.

Họ chỉ gặp nhau vào cuối tuần bởi anh ở quê nhà còn cô là sinh viên sống trên đất Hà Thành. Cô học theo khoa kiến trúc năm cuối. Cô sống nội tâm, thích ngồi một mình suy nghĩ và viết về một điều gì đó theo cách nghĩ của riêng mình, cô thích nghe và hát những khúc nhạc buồn và đẹp, thích đi một mình giữa đám đông không một ai biết mình. Cô… Một con người bản năng, tư duy và cá tính sáng tạo thiết kế luôn chạy trong mạch máu. Chính cái nghề cô theo đuổi đôi khi cũng làm cô thích cái gì đó hiện đại, một chút lửa và sự quả quyết. Hai tính cách tưởng chừng như mâu thuẫn nhưng lại tồn tại hài hòa trong một con người như cô, đôi khi chính hỗn hợp ấy làm cô phức tạp. Cô vốn dĩ phức tạp … Bước chân của anh xuất hiện trên lối mòn ngổn ngang những vết sẹo và sự trai sạn của cô, anh thổi vào hồn cô những niềm vui mới, những ý tưởng thiết kế bất tận và những thói quen không sắp đặt. Cô chọn thêm cho mình những cuộn len màu xám ghi đặt cạnh những cuộn len nhiều màu sắc, học bài xong cô lại chui vào chăn ấm đan khăn và đợi chờ tin của anh. Cô ngoan ngoãn ngồi sau xe anh đi dạo khắp phố, café hay đâu đó mỗi cuối tuần.

Anh hăm hở bước vào cuộc đời với nhiều hoài bão, mơ ước. Anh thích rượt đổi và khám phá những điều mới mẻ trên những địa hạt mới chưa có ai đặt chân tới. Anh là con người của công việc, “đối với anh công việc là số một, anh muốn làm một công việc phù hợp với chuyên môn dù công việc đó vất vả như thế nào”. Anh tự nhận mình là  kỹ thuật khô khan” và đặt cho cô một cái tên “ kỹ thuật sâu sắc”. Đó như hai mảnh ghép đối lập tạo nên một bức vẽ hoàn chỉnh, là sự bù đắp những thiếu xót không hoàn hảo của hai con người khác nhau.  Con người anh khô cằn nhưng anh có thể ngồi cả mấy tiếng nghe những câu chuyện trẻ con không ra trẻ con, người lớn không ra người lớn của cô. Câu chuyện của cô bắt đầu từ từ rồi liền mạch nhiều chi tiết thừa thãi và đột ngột kết thúc, chuyện chẳng có gì cũng làm anh cười ra nước mắt. Anh nhận ra bên trong một con người nghiêm khắc, chín chắn của cô là một trái tim non nớt, thánh thiện, chẳng bao giờ biết dấu diếm cảm xúc. Giọng nói nũng nịu của cô đã gieo vào lòng anh những niềm vui bất ngờ xua tan mệt mỏi sau mỗi tuần làm việc. Anh ít nói hơn cô, câu chuyện của anh là công việc, là máy móc, là mạch điện mà vốn dĩ cô chẳng hiểu gì. Đôi khi anh nói về những điều anh đọc được:

-Em này! Anh có đọc được một bài viết về gia đình?
-Sao cơ?
-Người ta hỏi: Nếu cho bạn chọn: Bố mẹ, vợ và con cái bạn sẽ chọn ai?
-Em sẽ chọn bố mẹ. Cô nhanh nhảu đáp lời.
-Em biết họ chọn ai không? Họ giải thích rằng: Bố mẹ già rồi cũng sẽ mất đi, con cái trưởng thành rồi sẽ lập gia đình, chỉ có vợ là sẽ theo ta đi suốt cuộc đời…

Cô nhoẻn miệng cười nhìn anh, thì ra anh cũng có một chút sâu sắc và đáng yêu lắm chứ, làm gì có ai sống không cảm xúc. Bản thân cô cũng vậy, cô sắt đá, nghiêm khắc với anh nhưng cô cũng thương anh nhiều lắm. Làm việc cả ngày nhưng anh vẫn đường xa  đợi chờ cô ngoài đầu ngõ, từ ngày quen cô anh chưa bao giờ đặt chân đến cổng nhà cô khi cô chưa cho phép. Cô thích được anh đợi ngoài ngõ như vậy, thích cái cảm giác chạy ra ngõ nhìn thấy anh, cảm giác bắt anh phải đợi làm cô kiêu hãnh.

Có anh cũng làm cô phải suy nghĩ lo âu nhiều hơn và cô nhận ra lo âu đôi khi cũng là một niềm hạnh phúc. Lo những bữa ăn công ty không làm anh ngon miệng. Lo bữa tối của anh phải ăn muộn không đúng bữa sẽ ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe. Lo những hôm trời mưa không ngớt làm mắc lối anh đi làm. Lo trời lạnh thấu. gió xuyên qua cái mũ áo làm lạnh cái đầu ngộ ngộ của anh. Lo công việc không được xuôi làm anh vất vả. Công việc là một phần cuộc sống của anh, làm cô chạnh lòng muốn hỏi: “công việc là số một, vậy thì em là số mấy?” nhưng cô không cho phép mình hỏi như vậy, cô sợ những điều cô nói làm ảnh hưởng đến công việc của anh. Lòng tự tin đến hãnh diện trong con người anh đã làm cho cô buồn lòng. Cái tôi kiêu hãnh của anh quá lớn khiến khoảng cách của cô và anh ngày càng lớn. Đã có lúc cô thấy anh lạ lẫm, xa vời. Cô muốn dời xa anh nhưng hình ảnh những ngày đầu quen nhau níu kéo cô ở lại bên anh, động viên anh hoàn thành tốt công việc và không quên nhắc anh phải nghĩ nhiều đến gia đình của mình rồi mới đến lượt cô. Cô dành cho anh những tình cảm giản dị nhất. Anh chân thật và cảm ơn cô về những điều thiêng liêng ấy:

-Cảm ơn em nhiều.Anh may mắn nên mới gặp được em.
-Kỹ thuật khô khan ơi! Em không tốt như anh nghĩ đâu, em chỉ cố gắng sống tốt thôi. Ông trời sẽ thương những người tốt.
-Anh cũng nghĩ vậy. Anh tin là ở đời sẽ có luật nhân quả.

blog radio 262 tra lai mua donga

Họ dành cho nhau những tin nhắn  mộc mạc, chân thành như vậy. Rồi … cuối năm công việc của anh không được suôn sẻ, những việc không đúng chuyên môn làm anh cảm thấy nhàm chán. Anh đau đáu tìm một công việc mới thực hiện mơ ước của mình. Một tuần liền anh không liên lạc với cô. Anh luôn giải thích bằng hai chữ công việc và để lại cô một mình phía sau. Đã lâu lắm cô không được nhận tin nhắn chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ và anh cũng quên hỏi thăm và nhắc nhở cô học bài. Có thể là do công việc cũng có thể do anh không còn tình cảm với cô nữa.

Cô im lặng… Anh và cô lỗi nhịp.

Hơn một tháng qua đi…

Anh quyết định chuyển công việc về Hà Nội và lựa chọn cho mình một công việc yêu thích. Công việc đã tạo cho anh niềm tin mới. Anh gọi điện báo tin cho cô với giọng vui vẻ, anh không hề nghĩ tới hơn một tháng qua anh đã vô tình. Cô thì đã quá mệt mỏi và đuối sức để chờ đợi, sự mệt mỏi làm cho cô ích kỷ. Cô bình tĩnh nhấc máy muốn chứng tỏ cho ai đó biết không có anh cô vẫn sống tốt, giọng cô hờn dỗi : “biết đâu ở Hà Nội anh lại gặp được người phù hợp”. Đó cũng là câu trả lời cho mối quan hệ của anh và cô. Trái tim cô sắt lại, cô không muốn nói với anh những điều như vậy, anh đâu có biết rằng anh đã quá vô tâm để lại cho cô một khoảng trống quá lớn.

Ngày không anh … Cô vùi đầu vào với đồ án tốt nghiệp và quyết làm đồ án thật tốt, khối lượng công việc gấp nhiều lần, cô không để cho mình một khoảng thời gian trống nào, cô sợ những khoảng trống sẽ giết chết cô mỗi ngày.

Ngày không anh… nhói tim mỗi khi có tin nhắn mà vẫn cố tỏ ra bình thường.
Ngày không anh… Một  khoảnh khắc vô tình cũng chợt nhớ vẩn vơ, một lời trêu ghẹo cũng làm cô hờn dỗi vô cớ.
Ngày không anh…

 …Cái nắng đầu mùa oi bức len lỏi xuống xóm trọ nhỏ, những cơn mưa đầu mùa chợt đến chợt đi, có khi mưa không ngớt. Những cơn mưa không báo trước làm ướt dây phơi cô giăng nơi xóm nhỏ, mưa làm ngập con đường cô đi, mưa dửng dưng làm ướt cả mái tóc  vốn dĩ yếu ớt của cô. Cô trở về khi trời đã tạnh ráo, gió gọi cô về và sấy tóc cho cô. Bầu trời trong lành và mát dịu, cô mở những ô cửa đón nắng về. Nắng in những chùm lá hồng xiêm lấp lánh vào nơi phòng trọ nhỏ … Thời gian thoáng trôi như một giấc mơ, cô cũng đã chuẩn bị tốt nghiệp và bước sang một tuổi mới. Còn anh giờ này anh đang làm gì nhỉ ? Anh đang ở trên mảnh đất Hà Thành này cơ mà sao mà xa xôi quá. Anh đang làm việc cũng có thể lướt web, mà cũng có thể anh đang…  Có bao giờ trong một giây phút tĩnh lặng anh nhớ đến cô không. Cô đưa mấy câu trả lời làm giả thiết rồi lòng buồn mênh mang. Thì ra cô còn nhớ anh nhiều lắm, cô nhớ bóng dáng một người hay đợi cô ngoài đầu ngõ mỗi buổi tối cuối tuần, cô nhớ giọng nói đĩnh đạc không cảm xúc của anh, cô nhớ đôi lông mày hiền lành, nhớ những lúc anh cười khi cô kể chuyện tinh nghịch, nhớ lúc anh chữa mụn cho cô bằng nước miếng của anh mà cô không hiểu sao anh lại chữa khỏi được cái mụn đáng ghét mà cô đã từng trị nó cả một tuần liền. Nhớ sao mà nhiều đến thế, nỗi nhớ cứ đong đầy, đong đầy trong tim …

Tốt nghiệp… cô trở về quê nơi đã sinh ra cô, một vùng quê bình yên đến quen thuộc. Ngày tháng qua đi như không đợi ai.Thời  gian đã chứng kiến quê hương nuôi cô lớn lên, quê hương cho cô cánh diều, cho cô cả cánh đồng lạc bạt ngàn, cánh đồng lúa thơm ngát. Quê hương tiễn cô đi đến xứ lạ ăn học rồi lại dang tay đón cô trở về. Thời gian cũng cho cô nhiều trải nghiệm đẹp về cuộc sống giúp cô trưởng thành hơn. Cô giờ không còn là một cô sinh viên như ngày nào, cô đã trở thành một kiến trúc sư yêu nghề. Cô không muốn chui vào bất cứ một cái kén nào cũng không muốn làm đôi cánh rong ruổi, tìm kiếm thứ gì hết, chỉ là shopping, lướt web, tán ngẫu với bạn bè, công việc và đi chùa cầu phước lành khi cô mệt mỏi. Thế giới hiện tại của cô là một điều bình thường và giản dị, không phơi bày cũng không bí hiểm.

Với anh đơn giản là sự lựa chọn và quyết định. Vậy thôi. Đàn ông trong một thời điểm sẽ chọn điều gì là quan trọng nhất để làm mục tiêu đạt tới. Khi đạt được mục tiêu họ lại chuyển sang mục tiêu khác để tiếp tục cuộc sống… Tình yêu luôn trong tim họ, nhưng có lúc họ dẹp sang một bên, chỉ vậy thôi... Những lúc mệt mỏi trống vắng sau những bon chen khốc liệt của cuộc sông, họ lại nhớ tới những tình cảm đẹp nhất để xoa dịu tâm hồn:

-Chúc mừng em đã trở thành một kiến trúc sư nhé.
-Vâng. Em cảm ơn.
-Dạo này em thế nào ? Ra trường em định đi làm đâu chưa ?
-Em khỏe và  tăng hai kilogram rồi đấy.
-Thế cơ à. Thế thì phải chúc mừng em rồi. Em là còi quá đấy. Ăn nhiều vào,giữ sức rồi còn đi làm nữa chứ.

blog radio 262 tra lai mua donga

Cô như được sống lại những ngày hạnh phúc bên anh. Con người anh mãi mãi như vậy, cứ quan tâm rồi lại vô tình. Một lần cô muốn bước thật chậm, thật chậm vào cái thế giới riêng của anh tìm kiếm vị trí của cô trong lòng anh rồi sẽ bước ra đi thật nhẹ nhàng. Cuộc đời như một vở kịch không biết trước kịch bản  mà bất cứ ai muốn tồn tại cũng là những vai diễn đa diện và bí ẩn. Lúc nhập vai trẻ thơ, khi đóng vai người lớn… Lúc đóng vai vất vả, khi đóng vai thành đạt, dư giả. Anh diễn vai một người đàn ông chạy theo lý tưởng và hoài bão. Cô đóng vai một cô gái im lặng, sắt đá và thủy chung. Vở kịch cuộc đời không bao giờ hạ màn nó cứ diễn theo dòng thời gian, vai diễn liền mạch nối tiếp không bao giờ kết thúc, kết thúc có nghĩa là không tồn tại. Vào một thời điểm nhất định của tương lai cô và anh sẽ có những vai diễn khác nối tiếp hiện tại. Có thể trên hai con đường thăm thẳm họ sẽ gặp nhau, có thể  bước chân của cô và anh sẽ lỡ nhịp, có thể anh sẽ tìm được hạnh phúc khác. Với cô, cô chọn cách im lặng đi sau anh, cô chỉ mở lòng với người mới khi anh đã tìm được hạnh phúc mà thôi.

Rồi trời cũng chuyển mùa. Mùa đông đến nhẹ nhàng, gió heo may làm khô bờ môi nhạt màu. Cô biết tin anh đã tìm được hạnh phúc mới, người con gái đó hơn cô ở nhiều điểm mà cô không có. Mùa đông mang anh đến với cô như một định mệnh rồi mùa đông cũng báo cho cô biết cô mất anh. Anh đã vĩnh viễn không thuộc về cô. Cô nhớ anh đến quay quắt, cô chạy ra con đường thênh thang đầy gió… Có ai đó đang đợi cô ngoài đầu ngõ, cô chạy ra ngóng nhưng không thấy. Gió rít lên từng cơn làm rối làn tóc xõa dài, cô đuổi theo những người đội mũ có áo, anh đang lẫn ở đâu? Có một bóng dáng ai đó đang mặc chiếc áo khoác có mũ đang ngồi trong quán cà phê nhưng không phải là anh. Có ai đó bảo rằng “ Lấy khăn bịt cái mặt em vào kẻo lạnh” văng vẳng, thoáng qua rồi biến mất …
                           
Hôm nay cô vẽ …

Đã lâu lắm cô không vẽ một bức tranh nào, có lẽ đây là lần cuối cô tưởng tượng ra hình hài của anh.Từng nét, từng nét, nét đậm… nét nhạt … nét nhanh thoăn thoắt …những nét chậm dài... Hình ảnh của người con trai đeo kính cận, mặc áo khoác có mũ được hiện ra. Một bức thư cũng được cô viết cẩn thận:

 Kỹ thuật khô khan của em!
Hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng em gọi tên anh ! Vì là lần cuối nên em sẽ trả lời tất cả những câu hỏi của anh mà em mãi lặng im.
Câu hỏi đầu tiên “Anh có đẹp trai không?” của anh làm em cứ im lặng mãi, vì em ngượng ngùng xấu hổ, là hôm đó buổi tôi nên anh không nhìn rõ cái mặt  ngượng đỏ mặt của em đấy thôi. Anh ạ! Anh của em không đẹp trai đâu, những  mỗi lần anh cười đôi chàng mày của anh rât hiền làm em tin tưởng và ấm áp.

Anh lại hỏi em “Em đã biết mình thuộc về ai chưa?” - Khi ấy anh đi xe thật chậm, thật chậm đợi em trả lời. Trời lạnh và mưa phùn …Em lặng im. Khi ấy em chưa thuộc về ai đâu ngay cả khi em cho phép mình hẹn hò với anh. Nhưng với em hẹn hò với bất kỳ ai không phải là chuyện đùa vui, là một chuyện rất nghiêm túc trong cuộc đời.

Lần cuối anh hỏi mà em lại yên lặng “Anh đã không thực hiện lời hứa gì với em?” Lần này em nhận ra im lặng không phải là vàng, im lặng làm anh không thể hiểu em nhiều hơn, làm anh cứ phải nghĩ suy nhiều và làm khoảng cách giữa anh và em càng lớn. Anh tệ lắm anh có biết không? Đã hứa với em là sẽ cho em đi uống nước dừa bất kỳ lúc nào anh rảnh nhưng anh quên thì phải. Em cũng không dám đòi hỏi vì sợ anh bận rộn nhưng từ  nay cho đến mãi mãi em không được đòi hỏi và nũng nịu với anh nữa.

Kỹ thuật khô khan của em! Lần cuối cùng em gọi anh như thế. Anh sẽ có một cái tên mới bên một người khác tốt hơn em. Cầu mong anh luôn hoàn thành tốt công việc và hạnh phúc.
 ”



Cô gấp gọn bức thư rồi thắt chiếc nơ màu xám ghi thật đẹp, cùng với bức tranh cô đặt vào một chiếc hộp.

Quán nước vắng người, ánh điện đường lấp lánh phủ đầy sương mờ ảo. Có một cô gái ngồi một mình . Tiết trời đầu mùa đông heo may không đem theo cái lạnh nhưng cũng đủ làm cho lòng cô lạnh tê tái. Kỷ niệm ngày xưa như ùa về. Cái lạnh buốt của mùa đông cũ như vẫn còn đây. Cô uống hết hai cốc nước dừa rồi từ từ lấy cốc trà ấm áp chặt vào hai lòng bàn tay, cô nhìn những mạch máu trên bàn tay đã hồng và ấm lên, nhìn thật kỹ, thật kỹ. Cô cười ngượng ngịu một mình rồi lướt mắt ngang qua mặt hồ, mặt hồ trong xanh không chút gợn sóng. Cô nhấc chiếc hộp nhẹ nhàng thả trôi xuống mặt nước trong xanh kia.

Trả lại cho mùa đông nhé, mùa đông của cô … Nhưng trả rồi không có nghĩa là đã hết đơn giản là vì mùa đông là một trong bốn mùa tuần hoàn, đông đến rồi đông lại đi để lại trong lòng người những dư vị ngọt ngào. Lòng cô nhẹ tênh và ấm lên, cuộc đời sao dài và mênh mông thế nhưng cô sẽ bước tiếp dù không có anh…

Những mối tình đẹp monh manh

Người ta thường nói thời gian sẽ làm lành tất cả, nhưng làm gì có vết thương nào không để lại sẹo đâu chứ cũng chỉ là làm ta bớt đau hơn mà thôi. 20 tuổi của 1 đứa con gái thật nhiều cảm xúc, 20 tuổi nó đã có được một tình yêu đầu cách đây 3 năm về trước, một tình yêu đầu long lanh, giản đơn, nhiều màu hồng. Tối nay trời trở lanh hơn, một mình trong căn phòng ấm áp của nó, khẽ mĩm cười rồi nhẹ nhàng mở ra những kí ức nó đã gói gém cất giữ 1 nơi sâu trong trái tim bao nhiêu năm nay của nó.




Ngày đó, 17 tuổi với 1 đứa con gái chưa từng có chút cảm xúc nào dành cho bọn con trai cả 11 năm đi học, nhưng rồi gặp anh với 1 hoàn cảnh chẳng thể ngờ đến phải gọi là khá vớ vẩn nhưng rồi những cuộc nói chuyện qua điện thoại những tin nhắn hàng ngày rồi dần quen rồi trở nên không thể thiếu mỗi ngày như thế từng ngày qua đi nó và anh đã yêu nhau, 17 tuổi nó có 1 tình yêu đầu đúng nghĩa. Sự quan tâm, vỗ về, chia sẽ nó đã quen với như thế… Anh trở thành 1 phần quan trọng trong cuộc sống nó. 

Thì thầm 211  được thực hiện bởi Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio
Thì thầm bên bàn phím
Ảnh minh họa

Một ngày, nó cứ nghĩ rằng sẽ không bao giờ nó quên được nhưng rồi giờ đây tất cả đã phai nhòa. Check mail, 4 thư chưa đọc trong đó có thư anh, vội vàng clik vào để đọc, như bao lần khác nghĩ rằng sẽ là những món quà anh tặng như bao lần…. một bài hát, một thiệp điện tử hay đơn giản chỉ vỏn vẹn 3 chữ "Anh yêu em" ngọt ngào. Nhưng lần này thì không phải là món quà nào cả, 2 từ để chỉ về nội dung bức mail của anh CHIA TAY. Sống mũi cay cay, mắt mờ đi rồi nước mắt lăn dài rơi xuống bàn phím, gì nhỉ? chia tay, không 1 lý do chỉ thế thôi. Bao nhiêu đêm khóc thầm đau rát trái tim nó, những tháng ngày đó qua đi không dễ dàng 1 chút nào với nó. 

Rồi kết thúc 12 năm cuộc đời học trò, chia tay tất cả ở mái trường cấp 3 đó với những luyến tiếc. Như bao đứa bạn cùng trăng lứa khác của nó, kì thi Đại học đến rồi qua đi nó vào học 1 trường ở Đà Nẵng, bắt đầu với những xô bồ của cuộc sống này, xa ba mẹ xa đi cái tổ ấm bao bọc nó 18 năm qua. Cuộc sống một mình, tự lập bắt đầu với nó. Đối với anh, nó cứ thế thôi những lúc nhớ anh muốn ôm anh thật chặt nhưng đâu có thể được, 1 năm rồi 2 năm rồi thời gian trôi đi lặng lẽ từng ngày từng giờ tình yêu nó dành cho anh vẫn thế, vẫn thật nhiều, trái tim đau nhói khi vô tình gặp nhau lúc đi chợ tết cùng mẹ. Nó quen với việc nước mắt vô thức rơi mà không thể kiểm soát được, nó chai lỳ với trái tim quặn thắt này… 
Học hành, bạn mới, những gì cuộc sống mới mang lại cho nó… để vơi đi nổi nhớ về anh về tình yêu đầu về nổi đau đó. Một ngày kia, gặp lại nhau nó và anh cùng nhìn nhau nhưng chỉ có sự im lặng rồi bước qua nhau, một lời đề nghị “ mình làm lại từ đầu em nhé”. 

Nó, tình cảm của nó hình như giờ đây đã không còn dành cho anh thật nhiều như trước nữa, tình yêu vẫn còn nơi đây nhưng đã vụn vỡ, nó không đủ tự tin để trao đi trái tim vụn vỡ chỉ mới liền lại cho anh nữa. giá như điều này xảy ra 2 năm về trước chắc chắn rằng nó sẽ không chần chừ mà đồng ý làm lại từ đầu với anh nhưng giờ đây yêu thương nhạt nhòa, chỉ là vẫn còn chữ yêu nhưng chữ yêu đó đã được thời gian làm nhạt nhòa rồi, blog radio đã từng nói rằng “ tình yêu nếu không được nuôi dưỡng từ 2 trái tim rồi cũng sẽ héo mòn theo năm tháng”. 

Thế đấy, tưởng như không thể thở nổi với trái tim vụn vỡ này, tưởng như sẽ chỉ yêu mỗi mình anh như thế, nhưng rồi cũng qua đi, cuộc sống xa nhà xa ba mẹ, cuộc sống tự lập có đôi khi nó đóng kín cửa với gương mặt tràn nước mắt, đôi khi thôi, đôi khi nó nhớ về anh như mũi kin đâm phải trái tim nên đau, nên khóc thôi mà. Như thế và nó biết rằng nó đã quên được anh nhưng vết sẹo đó mãi vẫn nằm trong trái tim nó về một tình yêu đầu, dù là trái tim nó giờ đây đã trở về với nhịp đập bình thường nhưng sẽ rất lâu rất lâu nữa trái tim nó mới có thể mạnh dạn mà mở cửa mà đón nhận tình cảm của ai đó dành cho nó, thật sự dành cho nó và là của nó mà thôi. 

Qua đi một tình yêu đầu, để nó có thể biết được tình yêu là gì? Như thế nào? Để sau này nó yêu nó sẽ yêu nhiều hơn, chính chắn hơn tình yêu đầu này, thế thôi! cứ như là thoáng qua vậy để nó biết rằng nó đã từng yêu và được yêu. 

Cảm ơn anh vì đã yêu nó, cảm ơn anh đã đến rồi đi qua đời nó sâu sắc nhưng cũng nhẹ nhàng như thế… thời gian rồi nó sẽ trưởng thành hơn, chính chắn hơn, tình yêu của nó vẫn đợi nó ở tương lai xa vời kia, rồi nó sẽ tìm thấy rồi nó sẽ hạnh phúc, khi đó tình yêu đó là của nó, của mình nó và sẽ không bao giờ mất đi nữa..

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Tôi yêu em đơn phương!



Em... cô gái có ngoại hình dễ thương, xinh xắn. Một tâm hồn cao thượng hay thương người và rất con gái.
Tôi… một thằng con trai bình thường nhưng đầy tham vọng về cuộc sống.




Chúng tôi học cấp ba cùng nhau, hồi đó em cũng như bao người con gái khác trong tôi, những nụ cười vô tư của em, những bài hát của của em giành tặng lớp cũng chẳng cho tôi mấy cảm xúc gì mấy. Và một ngày vô tình nghe lũ con gái bàn tán rằng thằng con trai học giỏi nhất lớp và em đã thành một đôi, tôi cũng chẳng quan tâm, rồi tránh đi chỗ khác bởi tôi vốn không muốn bàn về chuyện người khác.

Những chuyện xung quanh em ở tuổi học trò trò đó tôi không hề quan tâm bởi lúc đó em với tôi ngoài là bạn cùng lớp thì không còn gì khác...

Rồi mùa thi đó chúng tôi cùng đậu Đại Học, tôi đậu Bách Khoa Đà Nẵng còn em đậu Kinh Tế Đà Nẵng, và người yêu cũ của em đậu Dược Hà Nội. Và hình như ngày chia tay lớp, chia tay mái trường phổ thông cũng là ngày em và người yêu em chia tay nhau.



Rồi từ lúc nào mà tôi không hay trong thời gian còn  là sinh viên năm nhất ở Đà Nẵng tôi đã “say nắng” em, chắc là từ khi tôi hiểu được chút ít về tâm hồn em. Em có con mắt rất hồn nhiên, nhưng cũng rất hay đượm buồn, em rất  là con gái, em thích sống chậm để cảm nhận cuộc sống này, em muốn đóng góp chút sức nhỏ bé của mình cho thế giới bằng cách tham gia giúp đỡ các trẻ em tàn tật, thiếu may mắn ở Đà Nẵng... Em không tham vọng như tôi, em rất hay mơ cuộc sống như chuyện cổ tích vậy. Em trong mắt tôi là vậy đó.

Rồi cái thứ mà tôi gọi là ”say nắng” của tôi dành cho em ngày càng lớn lên, nó bắt rễ sâu vào trong tôi mà tôi nào hay biết. Nhưng tôi nào dám nói với em rằng ”tôi yêu em” bởi thông qua đứa bạn cùng phòng của em tôi biết: Tình cảm của em giành cho người cũ vẫn chưa hết, tôi biết em vẫn còn đang yêu người cũ rất nhiều... thế là tôi không dám nói ra.

Rồi một ngày, trong men rượi tôi đã trút hết lòng mình với em, tôi thổ lộ tất cả với em, nhưng không phải là đứng trước mặt em và thổ lộ mà tất cả là qua điện thoại. Tất nhiên lúc đó em cũng biết tôi đã say và em đã từ chối thẳng thừng không chần chừ...  lúc đó em đang trong thời gian học Quân sự nên em đang ở trên trường quân sự. Tỉnh rượu tôi nhận ra mình vừa tỏ tình trong men say. Tôi nghĩ mình là thằng hèn, tôi chỉ dám nói ra lòng mình khi đã ngấm hơi men. Nhưng với tôi, khi say chính là khi tôi thật lòng nhất để nói ra những thứ mà tôi đã cố chôn dấu bấy lâu trong lòng mình. Nhưng tôi sợ em không hiểu, tôi sợ em coi tôi là thằng hèn, vì chỉ dám nói ra khi đã say mà thôi. Rồi chỉ vài tin nhắn giải thích, nhưng tôi biết thế là không đủ, thế rồi tôi quyết định ngày mai tôi sẽ đạp xe lên trường quân sự để gặp em, và nói lại với em rằng: “Tôi yêu em” – Tôi sẽ nói trong sự tỉnh táo, và nghiêm túc của một thằng con trai muốn thổ lộ tình yêu của mình.

Đúng ngày hôm sau tôi vừa háo hức vừa lo lắng đạp xe gần 20 km từ nhà trọ tôi lên trường Quân S, tôi háo háo hức vì lúc này đây tôi rất muốn gặp em để nói hết lòng mình với với em là tôi yêu em. Tôi lo là tôi lại bị từ chối nữa... Nhưng em đâu chịu gặp tôi, tôi đợi đến hết giờ học của em, hết giờ chơi thể thao buổi chiều, rồi đến hết giờ ăn của em... Tôi ngồi đợi như kẻ mất hồn... nhưng em vẫn không chịu ra gặp tôi. Chưa hết em còn nói với tôi qua điện thoại với tôi bằng giọng điệu và lời nói rất tàn nhẫn và lạnh lùng đến tê lòng nữa... Tôi biết là em sẽ không ra gặp tôi và rồi tôi cũng phải ra về vì không đủ kiên nhẫn để đợi em tiếp... có phải em đang thử lòng kiên nhẫn của tôi không? Nếu đúng là em thử lòng kiên nhẫn tôi thì tôi đã thua rồi, tôi đã về trong nỗi thất vọng tột cùng. Tôi lang thang quanh Đà Nẵng với một mớ cảm xúc lẫn lộn, và bao nhiêu là  câu hỏi trong đầu: Tại sao em không gặp tôi? Làm sao để em hiểu lòng tôi??? Làm sao để  có được tình yêu của em? Rồi tôi ngồi lại ở một quán nước vỉa hè, trầm ngâm hồi lâu trong khói thuốc tôi cũng hiểu ra: "Em không yêu tôi, em không muốn làm tôi khó xử, nên em thật vô tình và tàn nhẫn vì muốn tôi thật là ghét em, để tôi quên em đi - bởi vì theo em đó là cách tốt nhất mà em có thể giúp tôi không yêu em nữa". Nhưng em ngốc lắm, em nghĩ từng ấy mà làm tôi không yêu em nữa ư? Lang thang quanh thành phố đến 10h đêm tôi mới về đến phòng trọ. Về phòng tôi đã viết một bức thư mà tôi một ngày nào đó tôi sẽ gửi cho em, nhưng không phải lúc này vì tôi biết lúc này em đang rất khó xử. Tôi sẽ đ
ợi một thời gian nữa vậy.




Rồi tôi quyết định thi lại, có lẽ do Bách khoa Đà Nẵng không đủ để nuôi lớn những tham vọng của tôi, nên tôi quyết định thi lại, tôi quyết định sẽ bỏ bách khoa Đà Nẵng và thi vào Kinh Tế Quốc Dân Hà Nội. Thời gian giành cho tôi không còn nhiều, chỉ còn không đầy ba tháng cho tôi ôn thi vào Kinh Tế Quốc Dân, hơi mạo hiểm nhưng vì ước mơ cuộc đời tôi, tôi quyết định dồn toàn lực, và thời cho việc ôn thi. Vâng... bận rộn với việc ôn thi cũng làm cho tình yêu trong tôi ngủ yên phần nào… Và cứ thế cho đến một ngày tôi rủ em đi chơi với lý do: Dù sang năm tôi có đậu Kinh Tế Quốc Dân hay không nữa thì tôi cũng không còn ở Đà Nẵng nữa vì thế tôi muốn giữ lại một chút kỉ niệm của đôi bạn cùng lớp cấp ba đã có khoảng thời gian cùng nhau học tập ở Đà Nẵng… Và em đồng ý. Tất nhiên tôi cũng quyết định để tình yêu ngủ yên vì nếu tôi nói ra thì chỉ khó xử cho cả hai, em chưa quên tình cũ, còn tôi sắp xa Đà Nẵng.

Ti hôm đó tôi đạp xe từ phòng trọ tôi xuống phòng trọ em để chở em đi chơi. Suốt cả quá buổi tối hôm đó chúng tôi cãi nhau chí chóe ,gần như tôi nói gì em cũng cãi lại, em nói gì tôi cũng cãi lại em, trước - giờ tôi và em đã có lần nào xưng hô với nhau một cách thân mật đâu, cứ gặp nhau là  “ Tao – mày”, cứ nói chuyện là “Tao - mày” . Nhưng tôi rât vui... Đêm đó tôi và em có những khoảng thời gian ngồi bên nhau trên bờ biển mà nghịch cát như một đôi tình nhân, tôi chở em lòng vòng quanh ĐN, đi hết đường này đến đường khác, tôi chỉ đạp xe,  em thì chỉ ngồi sau tôi  và chúng tôi cãi nhau suốt trên những con đường tôi đưa em qua, cũng không biết sao mà có nhiều chuyện để nói, có nhiều nơi để đi thế không biết, rồi chúng tôi  đi ngắm cầu Thuận Phước về đêm khi đã rất khuya rồi, đi qua một vài nơi chúng tôi lại có những bức hình chụp cùng nhau giữ làm kỉ niệm. Rồi em rủ tôi đi ngắm cầu sông Hàn quay, tất nhiên tôi đồng ý rồi. Cả buổi tối đó tôi đã cố gắng lắm mới tỏ ra một cách tự nhiên để không có một câu nói, hay ánh mắt, hành động nào nói lên tôi yêu em cả. Tôi chỉ lặng lẽ cảm nhận chút hạnh phúc ngắn ngủi tôi có được đó lúc đó thôi. Ngắm cầu sông Hàn quay xong tôi chở em về phòng lúc này đã gần 2 rưỡi sáng rồi. Đợi em vào phòng rồi tôi đạp xe về phòng, về đến nơi đã gần ba rưỡi sáng. Ba rưỡi sáng rồi nhưng tôi đâu ngủ ngay được khi đặt lưng xuống giườngĐó là do chở em trên toàn chặng đường tôi mới không mệt mỏi thôi, nếu tôi mà đạp xe một mình thì chắc gục lâu rồi... tôi vẫn đang cố cảm nhận hạnh phúc ngắn ngủi vừa qua đi... rồi tôi chìm vào giấc ngủ.



Ngày tôi rời Đà Nẵng ra Vinh thi Đại Học, tôi chợt nhận ra tôi còn bức thư tôi viết cách đây ba tháng tôi chưa gửi em. Rồi tôi quyết định không gửi bức thư đó cho em vì nếu thế tôi sẽ làm em rất khó xử, tôi cũng không mang theo mà tôi quyết định sẽ đốt nó như một thông điệp: “Tôi sẽ không mang theo tình yêu của tôi giành cho em theo mình, tôi quyết định sẽ quên em ngay nơi mảnh đất Đà Nẵng này và tại lúc này- ra khỏi Đà Nẵng và qua lúc này tôi sẽ quên em, tôi s xem em như là một kỉ niệm”

Rồi tôi cũng đậu Kinh Tế Quốc Dân. Ngày tôi rời quê hương ra Hà Nội với quyết tâm xây dựng ước mơ của mình, em đang ở Đà Nẵng, tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều về em.

Những ngày tháng sống ở Hà Nội vừa qua những tưởng tình yêu tôi giành cho em đã ngủ yên vĩnh viễn rồi, nào ngờ đâu phải vậy. Những ngày ở Hà Nội do vô tình: Tôi bắt gặp em qua những bức hình của em trên Facebook,qua những bài post của em trên group của lớp, qua những bloradio đầy cảm xúc  mà tôi ngồi nghe một mình. Cứ thế, cứ thế em sống lại trong tôi mà tôi nào hay biết, còn tôi cũng đã cố quên nhưng không thể. Và hình như nó ngày càng lớn hơn thì phải. Và thế là tôi biết tôi vẫn còn yêu em! Giờ đây tôi đang yêu em như thế nào?

Tôi là kẻ đến sau!Tôi biết tôi là kẻ đến sau. Còn em, em đã có một tình đầu rất đậm sâu, em cũng đã rất hạnh phúc với người cũ,  quan trọng nhất là em vẫn chưa quên được người cũ cho dù là đến lúc này em và tình cũ đó đã chia tay hơn 1 năm rồi. Nhưng nó nào có làm cho tình yêu của tôi giành cho em ít đi chút nào đâu, mà ngược lại nó càng đậm sâu hơn, dai dẳng hơn thì phải? Chính vì là kẻ đến sau và hiểu rất rõ tình đầu trong em không thể quên nên tôi chỉ còn cách là yêu em thật nhiều, thật nhiều và thật nhiều... để mong em cảm nhận được một chút tình yêu của tôi thôi. Và giờ đây tôi lại lặng lẽ yêu em mà không nói ra.


Tôi yêu em đơn phương!

Tôi yêu em đơn phương, chỉ dám yêu em mà không dám nói với em rằng “Tôi yêu em”. Yêu đơn phương với tôi là ngày nào cũng như ngày nào tôi ngồi viết lên những điều muốn nói với em vào một cuốn sổ nhỏ mà đâu dám nói với em đâu. Nhưng cái cảm giác mà tôi có nhiều nhất khi yêu đơn phương là nhớ và hi vọng! Những nỗi nhớ em da diết đến đau lòng.

Trời mưa... nhớ em!
Trời se lạnh... nhớ em!
Ngồi một mình lặng lẽ... nhớ em!
Nghe blog-radio một mình... nhớ em!
Nhìn đôi hẹn hò tay trong tay... nhớ em!
Không có việc gì làm... nhớ em!
Rồi giữa lòng Hà Nội tấp nập...  tôi lại nhớ em!
Gần như em cử dai dẳng mãi trong đầu tôi mãi không thôi. Tôi nhớ em, nhớ đôi mắt của em, nhớ giọng nói của em, nhớ nụ cười của em... Tôi muốn bắt chuyện với em qua điện thoại, nhưng không biết phải nói gì đây, nên đã nhiều lần tôi cố ý nhắn tin nhầm vào số em để bắt chuyện. Và... hai đứa lại cãi nhau như ngày nào, chả lúc nào có một lời gọi và quan tâm hay động viên nhau cả. Nhưng... tôi vui lắm, vui lắm mỗi khi được nhận tin nhắn của em, vui lắm mỗi khi được nghe giọng em qua điện thoại.

Tôi yêu đơn phương với là thế đó - còn yêu người ta mà không cho người ta biết là tôi còn yêu người ta. Vậy thôi!

Rồi trong nỗi nhớ vô vàn của tình yêu tôi dành cho em tôi vẫn hi vọng và tưởng tượng ra cả một thế giới như truyện cổ tích giành cho tôi và em. Tôi vẫn hi vọng một ngày nào đó em mỉm cười với tôi, vẫn hi vọng ngày nào đó em hiểu tình yêu của tôi và sẽ chấp nhận tôi. Tôi đã mơ về một đêm trên một hòn đảo hoang chỉ có hai người và một túp lều cùng với 1 đống lửa... Tôi đã mơ về một mái nhà nhỏ phía trước có một cái ao và một khu vườn nhỏ  và ngày ngày tôi ngắm nhìn em chơi với lũ trẻ trong khu vườn đó... có lẽ tôi bị “ mộng tưởng” thật rồi.  Mặc dù tôi là người hiểu rõ hơn ai hết trong cuộc đời này tình yêu là thứ duy nhất mà có cố gắng mấy có thể cũng không được như ý mìnhlà thứ duy nhất mà có thể cả đời mình cứ cho đi mãi mà có thể sẽ chẳng nhận lại gì từ người ấy... Nhưng biết sao được, tôi trót yêu em rồi và chưa quên được em nên tôi cứ yêu cho hết, cho đến khi cạn con tim vậy thôi!

Tôi yêu một người rất xa
Vì tôi ở Hà nội còn em ở Đà Nẵng nên:
Sẽ chẳng thể có nhiều thời gian để ở bên nhau.
Sẽ chẳng có được nhiều những lúc tôi được đạp xe thâu đêm cùng em như hôm nào.
Sẽ chẳng có mỗi tối được cùng nhau tay trong tay dạo phố của Hà nội mà cảm nhận mùi hoa sữa mùa thu đâu.
Sẽ chẳng có mỗi cuối tuần tôi cùng em đi xem phim, ăn kem cùng nhau.
Sẽ chẳng có những lúc em buồn tôi sẽ trong giây lát đến bên em đâu…

Mà em nào có biết tình yêu tôi giành cho em  là thế nào đâu, em cũng đã yêu tôi đâu  \mà có quá nhiều thứ gọi là “sẽ chẳng có...”đến vậy - chắc tại tôi hay mộng tưởng quá thôi.

Chắc với em, lúc này em nghĩ rằng: "Ngày đó tôi chỉ tán em như bao thằng con trai khác chỉ theo đuổi một cô gái rồi sẵn sàng bỏ cuộc khi bị từ chối thôi."

Vâng tôi yêu em trong đầy những gian khổ, thử thách vậy đó: “Là kẻ đến sau”“là tình đơn phương”, “là yêu xa”
nhưng tôi vẫn cứ yêu... tôi vẫn cứ nhớ..tôi vẫn hi vọng... bởi tôi đã trót yêu em rồi. Cái tình đầu đó đến với tôi như hạt giống đầu tiên được gieo xuống một mảnh đất màu mỡ vậy, và rồi cái hạt giống đó lớn lên thành cây to, rễ của nó đã ăn sâu vào trong lòng đất một cách rất vững chãi đến nỗi bão gió bập bùng chỉ làm nó càng mạnh mẽ và to lớn thêm hơn thôi chứ không hề hấn gì với nó cả… nó vẫn sống ở đó và ngày càng lớn lên. Phải làm sao với nó đây? Chỉ còn cách sống với nó thôi.


Để hôm nay tôi không dám nói với em tôi yêu em, không phải vì tôi là thằng hèn, không phải vì tôi không đủ can dảm để nói với em… mà tôi sợ, sợ lại bị từ chối lần nữa vì tôi biết em chưa quên được người cũ…. Tôi không cho em biết  tôi yêu em, nhưng tôi vẫn cứ yêu, ngày ngày trước khi đi ngủ tôi vẫn cứ ngồi viết ra những lời muốn nói với em vào một cuốn sổ nhỏ mà chưa biết có gửi cho em hay không nữa… ngày ngày vẫn mộng tưởng, vẫn hi vọng về một tương lai sẽ có em trong đời.

Giờ đây tôi yêu em như thế thế đó,  ngày ngày
Chỉ tôi biết...
Chỉ tôi cảm nhận...
Chỉ mình tôi sống với nó…
Và chỉ tâm sự vào cuốn sổ nhỏ của tôi.

Bởi với tôi, vì tôi đã trót yêu em nên tôi sẽ yêu cho hết con tim mình mà không cần toan tính suy nghĩ nhiều, tôi sẽ yêu cho đến khi nào con tim này không yêu nữa thì thôi.
Và tôi vẫn hi vọng một ngày tôi sẽ được em yêu bằng tất cả trái tim của em.

Tôi còn yêu...  là tôi còn cơ hội.
Tôi còn yêu... là tôi còn hi vọng.
Và tôi vẫn còn yêu em.
Lúc này đây tôi chỉ muốn nói với em rằng: “Hoàng Vân! tao yêu mày nhiều lắm

Mối tình không gọi thành tên


Chị làm trái tim tôi đau nhói với những status đầy tâm trạng trên yahoo, facebook, và những tin nhắn đứt quãng không đầu không cuối lúc nửa đêm. Mặc dù vậy, tôi biết, chị không buồn vì tôi, chị cũng không màn trả lời tin nhắn của tôi. Chị chỉ cho tôi biết là “tâm trạng chị không tốt” thế nên không thể nhắn tin trò chuyện với tôi. Rồi sau đó, mặc cho những tin nhắn thăm hỏi, lo lắng của tôi gửi đến, chị vẫn ….”keep silent”. Thế là đêm buông xuống quanh tôi, phủ đầy một lớp sương lạnh giá, ướp trái tim tôi trong cô đơn đồng hành cùng cảm giác không gọi thành tên, không định nghĩa thành lời. 



Ghen ư, tôi không có tư cách hay cái quyền để ghen. Vì đối với chị tôi vẫn là “đứa em” đúng nghĩa. Chị lắng nghe tôi tâm sự, cho tôi lời khuyên, chị quý tôi nhưng chỉ có điều không giống như tôi “yêu mến” chị. Đối với chị, tôi cũng không phải là người đàn ông để có thể ghen bóng ghen gió với người con gái mà mình yêu, vì ...tôi cũng đã yên bề gia thất. 

Thế nên tình cảm đối với “chị” vẫn mãi mãi là một đóm lửa nằm trong lòng tôi, có khi nguội tắt, nhưng rồi có lúc lại vụt lên bùng cháy. Cảm giác như thiêu đốt, như thúc giục, và thật sự không dễ chịu chút nào. 

Thì thầm 209  được thực hiện bởi Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Tôi nhớ như in những lời chị đã nói cùng tôi “ chị và em là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, em là con trai của một doanh nhân thành đạt, rồi em cũng sẽ đi theo con đường của mẹ. Gánh vác trọng trách trên vai, cuộc sống của em là những tất bật của sự nghiệp và ..sự giàu sang. Em chỉ có thể lang thang khắp phố phường trong một chiếc xe hơi, còn chị thích tự do rong ruổi trên những con đường bằng chiếc xe đạp. Em có thể sắm sửa cho bạn gái những đồ đạc quý giá, còn chị chỉ thích những điều giản đơn và bình dị. Em ở tận thủ đô Hà Nội, còn chị chỉ ở một tỉnh lẻ lân cận Hồ Chí Minh. Chị và em, chúng ta quá cách xa nhau…Nhưng chị vẫn ủng hộ em trên mọi nẻo đường, vì chị biết, cuộc sống của em đã thiệt thòi khi không thể có được tự do, lựa chọn và thực hiện ước mơ của mình”

Và chị đã làm được điều đó, chị luôn chia sẻ cùng tôi mọi chuyện, chị giúp tôi có thêm niềm tin cùng sức mạnh để trở thành một doanh nhân ở tuổi đời còn non trẻ, có chị tôi như được san sẻ những bức xúc, dồn nén trong lòng, bởi vì tôi không yêu cái công việc, trách nhiệm đang đè nặng trên vai mình. Chị hiểu điều ấy, và chị cho tôi thấy được thực tế của cuộc sống, để tôi nhận ra vai trò của mình là thế nào, nên và không nên làm gì. Cũng từ đó, tôi dần dần….”yêu” chị theo cách của riêng tôi. 

Ngày tôi được mẹ tác thành hôn nhân với một tiểu thư con nhà giàu có, môn đăng hộ đối. Tôi dường như thấy mình bế tắc đến tột cùng. Cảm giác mình đang là một con rối, bị giật dây, bị thao túng kể cả quyền riêng tư nhất. Tôi từng trốn chạy, từng nhốt mình trong những thứ hỗn độn của tình cảm đan xen nhau. Tôi thật sự bất lực…. Lúc ấy tôi đã nghĩ tôi sẽ từ bỏ tất cả, không giàu sang, không chức quyền, tôi sẽ đến với chị, xây dựng một hạnh phúc, và bảo vệ chị khỏi những đau khổ của cuộc đời. Tôi đã nghĩ tôi sẽ làm được như thế nếu chị hé mở cánh cửa khép kín nơi con tim của chị. Vậy mà…chị lại nói với tôi :”nhóc à, nếu tình yêu em dành cho chị đủ lớn, em sẽ tự biết cách phải làm thế nào, không cần chị phải hé mở cánh cửa của lòng mình. Bản chất của tình yêu là thế, cho đi không mong rằng sẽ nhận lại. Tình cảm của em dành cho chị chưa phải là tình yêu. Nó xuất phát từ sự đồng cảm, và sự an toàn, tin cậy khi được sẻ chia. Chị không muốn sau này em hối hận, khi từ bỏ mọi thứ đang có vì chị. Chị biết có thể sự giàu sang không cần thiết, em còn trẻ, còn nhiệt huyết, kiến thức và tài năng, em có thể bắt đầu lại. Nhưng…trên hết là tình thân, gia đình, người mẹ mà em kính trọng, người mẹ đã bao năm hi sinh tuổi xuân để lo cho em. Đó sẽ là điều thiêng liêng nhất có thể làm em thương nhớ khôn nguôi và hối tiếc đến nghàn vạn lần. Chị cũng không thể tiếp nhận em lúc này. Khi trái tim chị đang loang lổ những vết thương, vẫn ngày từng ngày rỉ máu. Chị không ích kỉ để giữ em ở bên làm người chăm sóc cho chị được. Hãy tự tin sải cánh, hãy sống hạnh phúc em nhé. Hãy yêu người con gái ấy, và làm đúng với trách nhiệm mà cuộc đời đã giao phó cho em”

Vì thế nên tôi lập gia đình, và tình “yêu” mà tôi dành cho chị, trở thành tình cảm “không tên”. Thời gian đầu tôi chán cuộc sống gia đình, tôi có những gúc mắc với cô vợ tiểu thư của mình, tôi mệt mỏi với công việc kinh doanh, chị vẫn ở bên, khuyên nhủ tôi, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Chị chỉ ra những điểm tốt xấu của phụ nữ, những điều người phụ nữ cần để tôi lưu ý. Chị thẳng thắng nhìn nhận và trao đổi cùng tôi mọi vẫn đề. Có lúc tôi tưởng chừng như mình không thể tiếp tục sống khi hằng ngày không được trò chuyện cùng chị, mỗi đêm không được nhắn tin với chị. Tôi lại bắt đầu đem cái tình cảm “không tên” của mình ra định nghĩa, và khẳng định :”Cho dù chưa từng gặp mặt nhau nhưng em biết rất rõ suy nghĩ và cảm giác của em mà, em yêu chị… đó là sự thật mà em không thể tự mình phủ nhận được. Nói thì nói vậy chứ em cũng biết cho dù em không có vợ, cho dù em vào lại sài gòn thì chị cũng sẽ không chấp nhận em vì trái tim của chị không hướng về em, đúng không chị?”

“có những chuyện chúng ta đã quá hiểu nhau, nói càng nhiều, phân tích càng sâu chỉ làm nỗi đau càng lớn thôi, đúng không nhóc? Chị sẽ thôi không còn liên lạc thường xuyên với em nữa, giờ em đã có gia đình, sự nghiêp cũng đã dần ổn định. Cứ thế mà thẳng bước về phía trước em nhé. Nếu lúc nào đó khó khăn, thì em biết có thể tìm sự lắng nghe ở đâu mà đúng không? Hãy để mọi chuyện nhẹ nhàng trôi qua ..”

Và một lần nữa chị giữ đúng lời hứa của mình. Chị không còn thường xuyên online trò chuyện cùng tôi, và có lẽ tôi cũng không có nhiều thời gian để tìm chị. Không còn những tin nhắn lúc nửa đêm, tin nhắn offline mỗi lần tôi lên mạng. Chị dường như đã rất xa…rất xa tôi….

Tôi cũng bắt đầu làm quen với sự xa cách đó, tôi dành thời gian nhiều hơn cho công việc và gia đình. Vợ tôi cũng bắt đầu có tin vui, tôi sẽ được làm bố, thêm một trách nhiệm cao cả nữa chắc hẳn tôi không còn khoảng trống để nghĩ suy. Vậy mà mấy hôm nay tôi lại thấy bất an, thấy lo cho chị. Tôi giận người đàn ông chị yêu, sao không trân trọng, yêu thương và bảo vệ chị. Tôi cũng giận chị vì sao lại dành tình yêu quá lớn cho người đó. Nhưng thật vô lý vì tôi lại yêu cái quan niệm của chị trong tình cảm. Tôi yêu cái tình yêu lớn lao và sự hi sinh, chịu đựng của chị. Chị thầm lặng đi bên người đó, chị muốn giữ lại niềm tin cho cái gọi là “tình yêu đẹp”. Chị không muốn mình trở thành người phụ nữ ngã mình theo lối sống thực tế, phù phiếm và xa hoa. Chị không đẹp một nét đẹp kiêu sa, nhưng trong con người chị có một nội lực nào đấy thu hút người khác, bắt người ta phải ngắm nhìn và tìm hiểu. Hiểu rồi càng thấy yêu nhiều hơn, bởi nét đẹp bên trong trái tim của chị. 

Tôi biết, không chỉ có tôi loạn nhịp để chị biện minh rằng tôi chỉ là một nhóc con, nhầm tưởng sự cảm mến thành tình yêu, mà còn những người đàn ông khác, họ cũng yêu và si mê chị, để rồi đón nhận từ chị một sự từ chối khéo léo đến nao lòng. Chị luôn như thế, sợ người khác tổn thương, sợ người khác buồn. Chị trân trọng tình cảm người khác dành cho mình, nên khi chị không đáp trả được, chị rất thành tâm cầu phúc cho họ. Tôi đã từng nói với chị, mong chị hứa với tôi rằng chị sẽ sống cho bản thân mình một chút. Sống vì hạnh phúc và niềm vui của chị chứ không phải của người khác. Rồi chị trả lời tôi :”đối với chị hạnh phúc của người chị yêu thương, chính là hạnh phúc của chị. Vì thế, em cũng hãy hạnh phúc em nhé. Chị luôn mong mọi điều tốt đẹp đến với em và anh ấy”.

Tôi lờ mờ nhận ra những giọt nước mắt trên gương mặt đẹp buồn của chị. Những lúc chị viết một status, là cả nỗi lòng chị đều ở trong ấy. Nhiều khi tôi tự hỏi, sao chị có thể yêu hết lòng đến vậy, có thể hi sinh nhiều đến vậy. Chị có khi nào nghĩ mình sẽ bị thua thiệt không? Ngay cả khi chị muốn rời xa người đó, cũng là vì hạnh phúc của anh ta. Chị bình thản nhận sự trách móc và chua chát của anh ấy, rồi mỉm cười theo tiếng gió nói với tôi bằng một giọng nhẹ nhàng “chị tin rồi sẽ có một ngày anh ấy hiểu chị, anh ấy có thể oán trách chị nhưng chị mong rằng hạnh phúc mà chị mang đến, tình yêu mà chị dành cho anh ấy sẽ luôn là những gì đẹp nhất còn lại trong lòng anh”

Có đôi khi tôi mơ hồ nhận thấy mình ganh tỵ, ghen tuông với người đàn ông ấy. Anh ta cũng có vợ, anh ta có gì hơn tôi ngoài việc đến trước tôi và ở gần chị. Nhưng đến trước thì đã sao khi anh ta vẫn bỏ rơi chị, ở gần chị thì được gì khi ngày qua ngày anh ta vẫn làm chị tổn thương. Nhưng có lẽ tôi đã sai, tình yêu vốn dĩ nó vẫn thế, có những lý lẽ của riêng nó. Cũng như tôi có một đêm thức trắng để nghĩ về chị, tình yêu của chị. Chị thức trắng một đêm mà không trả lời tin nhắn của tôi, chị chỉ nghĩ làm thế nào để người chị yêu thương không bị đau lòng, làm thế nào để mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng nhất. Và rồi gần sáng chị nhắn cho tôi, đêm qua anh ấy cũng trắng đêm nhắn tin cho chị. Chị thấy trái tim mình đau lắm em à. Có lẽ cần thêm thời gian ….!

Chị nói đúng rồi, có lẽ cần thêm thời gian để vượt qua tất cả. Tôi sẽ thôi không định nghĩa tình cảm của trái tim mình dành cho chị. Tôi chỉ cầu chúc cho mọi điều tốt đẹp đến với chị. Hơn ai hết tôi mong chị sẽ hạnh phúc và bình yên. Tôi cũng sẽ vì chị mà không thấy ác cảm với người đàn ông ấy, vì tôi tin người mà chị hết lòng yêu thương chắc chắn không phải là người đàn ông tầm thường. Hi vọng ngày mai, ngày kia, và nhiều ngày sau nữa, giấc ngủ sẽ đến với chị nhẹ nhàng hơn, để mỗi sớm mai thức dậy gương mặt chị sẽ rạng rỡ và xinh đẹp hơn. Hãy hạnh phúc chị nhé “mối tình không gọi thành tên” của em…….

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Tuổi 18


Sắc màu tuổi 18 1Tuổi 18…
 
Có nghĩa là bạn đã bước sang một bước mới của cuộc đời, là bước ngoặt không hề nhỏ trong cuộc đời…Có người sẽ vượt vũ môn mà vào đại học, nhưng cũng có người tìm kiếm cho mình một hành trang nơi con đương khác phía xa cánh cửa Đại Học.

 
Là lúc mà bạn tìm được lời giải đáp cho những đam mê của bản thân, bạn khao khát cống hiến và muốn trải nghiệm..
 
Bạn hăng hái và nhiệt huyết một cách khó tả cho những hoạt động xã hội, những kỳ khám phá mới lạ và đầy thú vị. 
 
Là bạn thấu hiểu được những ngày tháng cơ cực mà bố mẹ đã từng bỏ ra để đổi lấy cho bạn hạnh phúc ngày hôm nay.
 
Là kết quả của những ngày tháng mệt nhòa đầy dấu ấn dưới mái trường thuở nào, những ngày tháng miệt mài “dùi mài kinh sử” ,học hỏi bên thầy cô,bạn bè.
 
Là khi bạn bắt đầu biết rung động trước một nụ cười, một ánh mắt, một cái nắm tay bâng quơ...
 
 
Tuổi 18, cũng có nghĩa là…
 
Khi bạn biết được trực giác nằm ở con tim đúng hơn là ở lý trí, cảm giác bạn tìm thấy luôn làm cho ý thức bạn hiểu rằng ai là người làm bạn cảm thấy bình yên và vui vẻ.
 
Bạn đôi khi cảm thấy mình có gì đó bâng quơ và vu vơ, có đôi lúc lại thấy mình bi quan đến lạ lùng.
 
Bạn thấy trái tim mình đang cần có ai đó chung nhịp, cùng trái tim bạn hòa lên bản nhạc của cảm xúc…
 
Những mối quan hệ cũ đang dần đi vào lối cũ mà đôi khi bạn bị cho là người “có mới nới cũ ”, nhưng không phải vì con người bạn thay đổi mà là cuộc sống đôi khi làm bạn phải chếch sang một hướng khác.
 
Biết bao nhiêu dự án, kế hoạch đang được bạn ấp ủ bấy lâu nay mà giờ đây đang khao khát được trải nghiệm.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Vì anh sẽ là người đàn ông của em



Nếu nói chúng mình là người yêu của nhau thì chưa đủ, anh nhỉ? Có cái gì đó còn hơn thế nữa, ở đó, ta biết mình thuộc về nhau, rằng mình sinh ra để dành cho nhau, sống trong cuộc đời này là để bên nhau, dù lời yêu mình thốt ra chưa trọn vẹn.




Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên mỗi ngày, lướt qua facebook, em lại dành một khoảng thời gian đủ nhiều để dừng lại nơi trang cá nhân của anh. Em  chưa đọc qua trang facebook của ai lại đơn điệu và tẻ nhạt như vậy, thế mà mỗi ngày em lại chẳng thể bỏ qua - với em, nó có đủ những điều đặc biệt cho em ghi nhớ. Một người bình thường mà những nét rắn rỏi và chai sạn nơi người ấy là cả một trường đời để em trải nghiệm và lớn khôn...


Vì anh sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, nên em sẽ chấp nhận anh là anh của hiện tại, yêu thương cả những tính xấu của anh dù nhiều lúc điều đó đã làm em rất buồn. Em sẽ nhớ rằng anh của em nóng tính và không ưa chờ đợi. Em sẽ nhớ rằng anh của em không hẳn thủy chung và đa tình như em vẫn thấy. Và em sẽ không quên, rằng với anh, tình yêu là một cái gì đó bình thường lắm, sẽ đến và đi rất nhanh mà chẳng kịp để lại trong anh một thoáng nỗi buồn. Em sẽ nhớ kĩ rằng anh của em không thích người khác tò mò nếu anh lặng im khi anh không nói. Em cũng biết anh chẳng biết dỗ dành đâu nên sẽ không cố tình nhõng nhẽo làm anh bực mình. Em cũng biết, nếu yêu anh, em sẽ phải đợi chờ… Em sẽ phải đợi đến khi anh làm hết việc, em sẽ phải cố gắng đợi khi anh đang vui với bạn bè và em sẽ phải đợi cả những khi em không biết anh đang ở nơi nào, anh ở cùng ai…và em cũng không thể điện thoại cho anh mà réo gọi!
Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ im lặng những khi anh bất chợt kể với em về chị ấy. Những chị ấy đã là người cũ, tình cũ, ngày tháng cũ. Kỉ niệm luôn là phần tươi đẹp nhất của một cuộc tình, ngay cả khi nó đã kết thúc theo cách người ta không mong muốn. Tình cảm là thứ luôn cần được trân trọng ngay cả khi nó không được đáp đền. Em sẽ chẳng nhắc anh quên, chẳng tỏ ra giận hờn hay ghen tuông về những tháng ngày xưa cũ ấy. Dù đã có lúc, em nhói lòng khi bất chợt một “bóng hồng” nào đấy lại quay về và lướt qua trong kí ức anh. Bởi em tin và từng tha thiết mong mỏi sẽ kéo anh về hiện tại - là bình yên bên em những lúc anh tan sở - là những cuộc điện thoại dài chan chứa những niềm vui - là anh của em, một người đàn ông mạnh mẽ và sâu sắc - là anh của em, hiểu rất rõ cái gì đang đến và cái gì đã qua đi - là anh của em, người đàn ông mà mỗi khi ở bên, có thể em không bình yên nhưng lại luôn hạnh phúc. Em luôn tin rằng, anh của em có thừa thông minh và có dư từng trải để viết tiếp những trang sách của cuộc đời mình - những trang sách mà bằng sự thấu hiểu, em cảm nhận được rằng anh đã luôn nỗ lực và mạnh mẽ để phủ lấp những điều cũ rích, bằng những cái mới hơn đòi hỏi rất nhiều nhọc nhằn và cố gắng. Và những khi anh mệt mỏi, hãy luôn nhớ có em kề bên, anh nhé!

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ luôn ngóng trông anh mỗi lần về nhà nghỉ lễ, sẽ luôn đợi chờ anh mỗi tối anh hứa sẽ về… Em nói, em thích hơi thở nồng nàn của anh lúc ấy nhưng nhiều lúc chẳng phải thế đâu. Em luôn muốn người đàn ông của em bình an trên mỗi chặng đường anh sẽ qua. Em sẽ chẳng nói là em lo, những khi say anh lại chạy xe như thế, bởi anh không muốn em nói thế (dù đôi lúc em biết chẳng thật lòng). Nhưng anh à, anh sẽ là người đàn ông của em đấy, nên anh phải luôn bình an, anh nhé!
Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ chẳng nhắc anh đừng uống nhiều mỗi khi anh say khướt, sẽ chẳng nói cùng anh phải đeo khẩu trang mỗi lúc anh ra đường… Vì em biết, người đàn ông của em luôn muốn tự chủ, anh sẽ không thích em nhắc nhở suốt ngày về những việc mà với anh là cỏn con như thế. Và em cũng chẳng dại gì làm thế, vì em biết, anh của em là người hiểu rõ nhất cái gì tốt nhất cho mình. Thay vì những điều ấy, em sẽ không hỏi nhiều những khi anh nói rằng anh đang bận, em sẽ quàng cho anh chiếc khăn ấm của mình (nếu có thể) khi bất chợt gió mùa sang đông, em sẽ chăm sóc cho anh những khi anh thấy mệt, em sẽ làm anh cười vì em biết, anh của em sẽ mệt nhọc lắm sau ngày dài miệt mài nơi công sở.
Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ chẳng cố làm mọi cách để làm vừa lòng anh như với… người cũ. Bởi em hiểu, cái anh cần là một người con gái luôn là chính mình và sống biết điều cùng người khác. Em sẽ luôn là em, tự tin và kiêu hãnh như anh vẫn bảo. Em sẽ không chỉ cười nhẹ và nói rằng: “Dạ. không sao, dù thế nào thì anh cũng đã đến” khi anh bị cuốn theo những cuộc nhậu với đồng nghiệp, rồi quên mất lời hẹn cùng em, để em mỏi mắt ngóng chờ. Mà em sẽ tỏ ra giận hờn để anh lại sẽ ôm gì em vào lòng và nghe từ anh câu xin lỗi. Em sẽ chẳng giận anh lâu đâu anh nhỉ, chỉ là đôi khi tính trẻ con trong em trỗi dậy, em lại muốn được nũng nịu và được anh dỗ dành, đơn giản vậy thôi, người đàn ông của em ạ!
Em sẽ không lặng yên mãi khi mà mỗi lúc bên em, anh lại bất chợt kể về những sân ga trên đường tàu anh đã đi qua. Em muốn nói về những người con gái khác đã từng là của anh, những người con gái đã lướt qua cuộc đời anh và dừng lại thời gian nhiều hay ít. Sau mỗi sự đỗ vở của một cuộc tình, người ta sẽ học được rất nhiều thứ, đó có thể là sự tha thứ cho người kia thay vì dằn vặt cả hai người, là sự chấp nhận thay vì day mãi nỗi đau đã mốc rêu, là bước tiếp thay vì chôn chân trong ảo vọng, là dũng cảm thay vì cứ cố gắng tìm quên trong men rượu. Em chưa từng và không hề muốn anh phải trải qua cảm giác mất mát ấy. Nhưng nếu đó là số phận, em hi vọng anh sẽ xem nó như những trải nghiệm tuyệt vời, cái mà anh đã phải đánh đổi bằng rất nhiều thương yêu và quan tâm, bằng hi sinh và chịu đựng, bằng nỗ lực và níu kéo, bằng cả sự nhiệt huyết của thời trai trẻ và những tình cảm vẹn nguyên đầu đời… Em sẽ không im lặng nữa đâu mà sẽ nhẹ nhàng nói cùng anh rằng em không muốn nghe về những chị ấy, em muốn người đàn ông của em hãy dành một gốc khuất trong tim để chôn chặt những cuộc tình xưa cũ. Và đừng bao giờ mở cửa để những kỉ niệm ấy len lỏi vào tình cảm của chúng mình.
Anh sẽ là người đàn ông của em và em ích kỉ, chẳng muốn chia sẽ anh cùng ai, dù chỉ là một phút anh lạc lòng. Em sẽ buồn lắm khi anh ở bên em với những nỗi nhớ về những tháng ngày đã nằm lại trong kí ức. Em sẽ dành cho anh những phút giận hờn vì em muốn tình cảm của mình có thêm vị muối, nhưng em hứa sẽ không cho nhiều vì chẳng muốn làm anh mệt mỏi thêm.Vì anh sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, nên anh hãy luôn biết yêu thương và trân trọng bản thân mình anh nhé. Người đàn ông của em ạ, sao anh có thể đòi hỏi người khác yêu thương anh, trong khi anh không hề biết yêu thương chính bản thân mình?!

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em đã không ít lần nói dối Ba chỉ để ra ngoài gặp anh, cả những khi anh về với em rất muộn. Em sẽ đợi điện thoại của anh để rồi lại chạnh lòng khi anh lãng quên em giữa muôn vạn niềm vui đang có ở quanh mình. Em sẽ buồn, sẽ nhớ… Nhưng sau tất cả em lại rạo rực khi anh nói anh về. Để lại được gục đầu vào vai anh và nhận ra rằng, bờ vai của anh rất rộng và ấm áp. Em có thể khoa chân múa tay mỗi khi ngồi sau xe anh. Có một điều em chưa nói, em chỉ thấy thật yên tâm khi ngồi sau xe ba chở, ba đã từng chở em đi bằng chiếc xe đạp cọc cạch xưa cũ và bây giờ cũng là xe máy như người ta. Ngồi với ba, em yên tâm vì ba chạy xe rất nhẹ, ba chẳng cần vượt lên xe ai dù bụi có mù đường, ba sẽ sẵn sàng nhường nhịn bởi với ba, sự an toàn của người thân và của chính bản thân mình quan trọng hơn so với việc ganh đua nhau vì chậm nhanh như thế. Ba vẫn bảo em, có muộn rồi cũng về đến nơi. Và em đã tìm thấy cảm giác ấy, khi ngồi sau xe anh, em bình yên và em hạnh phúc. Cảm ơn anh- người đàn ông của cuộc đời em.


Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ ngượng ngùng khi đứng trước anh và thú nhận rằng: Em thực sự không hề biết mình lại trở về bên nhau sau cái ngày đầu tiên rất xa ấy… Lần đầu tiên gặp anh, em chẳng ấn tượng gì về anh hết. Niềm vui với sự thành công đầu đời của tuổi hai mươi và ánh đèn rực rỡ nơi Cố Đô ngày ấy đã cuốn em đi, đã che mờ anh của em hôm ấy, để có lúc nghĩ lại em giận mình sao nông nỗi thế. Anh ngày ấy để cho em lãng quên. Anh ngày ấy để cho em ghét bỏ. Và em cũng chẳng kém gì anh nhỉ, em trong mắt anh ngày ấy là một đứa nhóc ngạo mạn và chẳng hiểu đời, em ranh vô tội vạ mà không đúng cách. Những từ anh dành để nói về em ngày ấy, chẳng phải là những mĩ từ tốt đẹp em mong, thế nhưng em lại nhớ. Bởi anh nhắc cho em về một thời hồn nhiên hết mực, đêm nằm ngủ vẫn mơ sáng thức dậy sẽ có ai đó mang hoa đến tận cửa phòng… Và quan trọng hơn, những lời anh nói nhắc cho em nhớ về một chặng đường dài và đầy những chông chênh mà mình đã lặng lẽ bước qua đời nhau. Đến hôm nay, khi em đã ở trong vòng tay anh rất chặt, anh vẫn bảo em rằng, hai đứa mình có thể… cùng nhau như hôm nay, là một quá trình đầy bất ngờ và biến đổi.Nếu bây giờ, thời gian quay lại, em vẫn sẽ chọn lựa, rằng mình lại bước lạnh lùng qua cuộc đời nhau như thế. Bởi sau những trải nghiệm và mất mát, mình sẽ biết nâng niu hơn những gì đang có hôm nay, mình sẽ có thật nhiều điều để nói, nhiều chuyện để kể và câu chuyện của riêng hai đứa mình, sẽ dài ra thêm với mở đầu đầy thú vị, anh nhỉ. Sự ngờ nghệch của ngày đầu tiên ấy, cho em trân trọng và hiểu hơn về anh của em hôm nay. Cảm ơn anh của ngày ấy! Cảm ơn anh, ngày ấy, đã cho em những tổn thương để em nhận ra mình quá trẻ con và ngờ nghệch trước anh bao dung và từng trải. Nhờ có anh, em đã lớn! Bài học đường đời đầu tiên về tình cảm mà anh dành cho, em sẽ mang theo trên suốt những hành trình sẽ đến.

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ cố gắng học hỏi, tìm tòi. Em chỉ mong mình không là người ngốc nghếch, vì em biết anh cần một người phụ nữ thông minh. Em tin, mình đủ biết điều để không cao ngạo tỏ ra em thông minh, em giỏi giang hết mực. Bởi trong thâm tâm, em luôn muốn sẽ là người phụ nữ bé nhỏ bên người đàn ông mạnh mẽ của riêng mình. Và em sẽ tự hào và hạnh phúc biết bao khi anh của em giỏi giang, thành đạt. Trong thâm tâm, em chưa bao giờ muốn cố giải thành công bài toán chứng minh rằng em thông minh, bởi em hiểu, nếu em tìm ra đáp án, đấy chính là lúc em thất bại lớn nhất trong cuộc đời.Vì anh là sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, nên em sẽ chẳng ngượng ngùng mà phải dấu những gì em không biết. Đôi lúc, em sẽ thật ngốc để nhận từ anh những cái cốc vào đầu đầy yêu thương.

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẵn sàng làm mọi thứ để anh cười, làm mọi việc để anh vui. Những điều tình tự em viết, những thứ lãng mạn em làm, những trò yêu thương em cố nghĩ. Có thể sẽ chẳng đẹp như những câu chuyên tình em vẫn đọc mỗi khi đêm xuống. Nhưng những dòng này, em vẫn sẽ gửi đến anh, chỉ để nói rằng, trở thành người đàn ông của em nhé, được không anh?

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Hạnh phúc với tớ là…


Có những thứ vẫn đang còn trước mắt, có nụ cười và nỗi buồn đan xen. Những ngày tháng tương lai có thể là bon chen và cạm bẫy. Nhưng ngay lúc này nên tận hưởng hạnh phúc đơn giản đã, cuộc sống có đợi ai đâu.

Hạnh phúc với tớ là ... 

Một bữa cơm trưa của mẹ, cái mặt phụng phịu của em gái,  một cái ôm của bà nội, một nụ cười hồn hậu của ba.
 
Nụ cười của "ai đó", nụ cười mà tớ có thể nhìn thấy nó vào mỗi ngày đi học ngay trước giảng đường buổi sáng, ngay ở buổi trưa ra về, và ngay từ những tấm hình trên FaceBook, ngay lúc này đây...
 
Hạnh phúc với tớ là… 1Hạnh phúc với tớ là... 

Một chầu nhậu vui chơi với lũ bạn, một dĩa mồi không lớn, lon bia, vài ly rượu, hát hò, chém gió, quên đi cái sự đời.

 
Một ly cà phê vào cuối tuần với mấy thằng bạn thân từ thời cấp 3. Tìm một góc nào đó, vài ly đen đá ít đường, nhạc dễ nghe, ngồi hàn huyên chuyện học tập, xả stress, nói chuyện tình cảm, chuyện cưa cẩm một bé nào đó, chuyện thất tình loạn xạ, hay thỉnh thoảng là "liếc nhìn" một cô gái đi ngang qua. 

Những lúc rảnh rỗi lượn xe dạo mát quanh bờ sông Hàn dạo một vòng bờ biển. Hay dư xăng một chút là sang Sơn Trà dạo chơi, gặp bạn bè bên đó.
 
 
Hạnh phúc với tớ là… 
Lúc nằm một mình trên ghế sopha, mở một bản nhạc hay, để rồi thả mình vào dòng suy nghĩ miên man với những cảm xúc bất chợt.
 
Những khi tớ cầm lấy bàn tay chai sạn của một cụ già, dẫn cụ ấy qua ngã tư, nghe cụ ấy cảm ơn bằng giọng nói trầm trầm của một người lớn tuổi. Hạnh phúc là khi tớ làm được việc tốt, cho dù nó nhỏ nhoi.
 
Hạnh phúc với tớ là… 

Một SMS chúc ngủ ngon của cô bạn dễ mến. Một cái emo thật dễ thương, ẩn trong một lời chúc ấm áp. Chỉ thế thôi nhưng vui biết chừng nào.
 
Những lúc cầm trên tay đồng tiền cho chính mình làm ra. Những đồng tiền nhỏ thôi, những mỗi lần nhìn nó, tớ lại nhớ đến hình ảnh ba còng lưng bên dàn xe tải, nhớ hình ảnh mẹ quần quật bên bếp lửa than, nhớ cái lúc gia đình gặp chuyện cơ hàn… Đồng tiền của mẹ, của ba thấm trong mồ hôi và nước mắt.
 
Hạnh phúc với tớ là… 

Những sáng tinh sương chở bé em đến trường. Sắc áo trắng lại gợi cho tớ nhớ về thời học sinh ngày trước. Những ngày thơ ấu, tớ cũng khăn quàng đỏ, cũng áo trắng ngồi sau xe của ba. Cái thời đã qua đem lại cho tớ chút niềm vui giữa bộn bề cuộc sống.
 
Hạnh phúc với tớ có thể sẽ còn trọn vẹn hơn nếu ta có một "ai đó" ngồi sau lưng vào mỗi dịp cuối tuần, được nhắn tin chúc ngủ ngon với họ, đưa đón họ đi học, kể cho họ nghe về gia đình mình, về những tâm sự và suy nghĩ của mình nữa. Có hợp lý không? 
 
Hạnh phúc ... ta cần, ai cũng muốn, xung quanh ta có nhiều hạnh phúc. Có những thứ vẫn đang còn trước mắt, có nụ cười và nỗi buồn đan xen. Những ngày tháng tương lai có thể là bon chen và cạm bẫy. Nhưng ngay lúc này nên tận hưởng hạnh phúc đơn giản đã, cuộc sống có đợi ai đâu!
 

Chỉ vì một chữ “ trinh tiết”

Người ta luôn nói rằng: “ yêu là mong muốn mang lại hạnh phúc cho người mình yêu!”. Nhưng có ai biết rằng, để làm được điều đó, người ta phải gạt bỏ đi sự ích kỷ, cái tôi cá nhân, và đôi khi là gạt bỏ đi chính hạnh phúc của chính mình.






Người yêu của em! Xin hãy để em gọi anh như thế. Và có lẽ rằng, anh sẽ mãi không thể biết được rằng, trong trái tim em, anh mãi mãi được gọi như thế!

Em…! Em không biết quyết định của mình 1 năm trước là đúng hay sai. Nhưng giờ đây, em đang phải từng ngày..cố gắng…gặm nhấm nỗi đau..nỗi nhớ anh trong đau khổ.

Thì thầm 204  được thực hiện bởi  Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa
Em yêu anh! Từng ngày, từng giây, từng phút, trái tim em không bao giờ ngừng yêu anh! nhưng em đã lựa chọn con đường đẩy anh ra thật xa em. Vì em muốn: trong trái tim anh, trong ký ức về mối tình đầu, em mãi là cô gái trong trắng, thuần khiết. Em nhớ mãi câu nói ấy, câu nói mà khiến em đã đưa ra quyết định đau đớn nhất của cuộc đời mình, “ Em là cô gái trong trắng, thuần khiết nhất trên thế giới này mà anh may mắn có được. Em ngây thơ, thuần khiết như viên pha lê trong suốt!!!

Chỉ vì một chữ “ trinh tiết” mà em đã phải xa rời anh! Em đã phải từ bỏ anh, từ bỏ đi hạnh phúc của cuộc đời em! Yêu anh 3 năm, em từ một cô bé ngây thơ trưởng thành dần dần trong tình yêu của anh! Em, em luôn nghĩ và tin rằng, em đến với anh với tất cả tình yêu chân thành nhất, với một tâm hồn trong trắng, và… em vẫn nghĩ, em là một cô gái “ trong trắng”. Mình yêu nhau, hạnh phúc, ngọt ngào…em đã mơ về một tương lai hạnh phúc của chúng mình…anh và em… 

Nhưng rồi một ngày kia, em nhận ra một sự thật đau đớn…em…đã không còn…thứ quý giá nhất của cuộc đời một người con gái. Đau đớn thay, không phải vì anh, và cũng không phải vì bất cứ một người con trai nào khác… Bởi vì số phận sinh em ra vói một cuộc sống vất vả…và… em không còn muốn nói đến lí do ấy nữa..