Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Tôi yêu em đơn phương!



Em... cô gái có ngoại hình dễ thương, xinh xắn. Một tâm hồn cao thượng hay thương người và rất con gái.
Tôi… một thằng con trai bình thường nhưng đầy tham vọng về cuộc sống.




Chúng tôi học cấp ba cùng nhau, hồi đó em cũng như bao người con gái khác trong tôi, những nụ cười vô tư của em, những bài hát của của em giành tặng lớp cũng chẳng cho tôi mấy cảm xúc gì mấy. Và một ngày vô tình nghe lũ con gái bàn tán rằng thằng con trai học giỏi nhất lớp và em đã thành một đôi, tôi cũng chẳng quan tâm, rồi tránh đi chỗ khác bởi tôi vốn không muốn bàn về chuyện người khác.

Những chuyện xung quanh em ở tuổi học trò trò đó tôi không hề quan tâm bởi lúc đó em với tôi ngoài là bạn cùng lớp thì không còn gì khác...

Rồi mùa thi đó chúng tôi cùng đậu Đại Học, tôi đậu Bách Khoa Đà Nẵng còn em đậu Kinh Tế Đà Nẵng, và người yêu cũ của em đậu Dược Hà Nội. Và hình như ngày chia tay lớp, chia tay mái trường phổ thông cũng là ngày em và người yêu em chia tay nhau.



Rồi từ lúc nào mà tôi không hay trong thời gian còn  là sinh viên năm nhất ở Đà Nẵng tôi đã “say nắng” em, chắc là từ khi tôi hiểu được chút ít về tâm hồn em. Em có con mắt rất hồn nhiên, nhưng cũng rất hay đượm buồn, em rất  là con gái, em thích sống chậm để cảm nhận cuộc sống này, em muốn đóng góp chút sức nhỏ bé của mình cho thế giới bằng cách tham gia giúp đỡ các trẻ em tàn tật, thiếu may mắn ở Đà Nẵng... Em không tham vọng như tôi, em rất hay mơ cuộc sống như chuyện cổ tích vậy. Em trong mắt tôi là vậy đó.

Rồi cái thứ mà tôi gọi là ”say nắng” của tôi dành cho em ngày càng lớn lên, nó bắt rễ sâu vào trong tôi mà tôi nào hay biết. Nhưng tôi nào dám nói với em rằng ”tôi yêu em” bởi thông qua đứa bạn cùng phòng của em tôi biết: Tình cảm của em giành cho người cũ vẫn chưa hết, tôi biết em vẫn còn đang yêu người cũ rất nhiều... thế là tôi không dám nói ra.

Rồi một ngày, trong men rượi tôi đã trút hết lòng mình với em, tôi thổ lộ tất cả với em, nhưng không phải là đứng trước mặt em và thổ lộ mà tất cả là qua điện thoại. Tất nhiên lúc đó em cũng biết tôi đã say và em đã từ chối thẳng thừng không chần chừ...  lúc đó em đang trong thời gian học Quân sự nên em đang ở trên trường quân sự. Tỉnh rượu tôi nhận ra mình vừa tỏ tình trong men say. Tôi nghĩ mình là thằng hèn, tôi chỉ dám nói ra lòng mình khi đã ngấm hơi men. Nhưng với tôi, khi say chính là khi tôi thật lòng nhất để nói ra những thứ mà tôi đã cố chôn dấu bấy lâu trong lòng mình. Nhưng tôi sợ em không hiểu, tôi sợ em coi tôi là thằng hèn, vì chỉ dám nói ra khi đã say mà thôi. Rồi chỉ vài tin nhắn giải thích, nhưng tôi biết thế là không đủ, thế rồi tôi quyết định ngày mai tôi sẽ đạp xe lên trường quân sự để gặp em, và nói lại với em rằng: “Tôi yêu em” – Tôi sẽ nói trong sự tỉnh táo, và nghiêm túc của một thằng con trai muốn thổ lộ tình yêu của mình.

Đúng ngày hôm sau tôi vừa háo hức vừa lo lắng đạp xe gần 20 km từ nhà trọ tôi lên trường Quân S, tôi háo háo hức vì lúc này đây tôi rất muốn gặp em để nói hết lòng mình với với em là tôi yêu em. Tôi lo là tôi lại bị từ chối nữa... Nhưng em đâu chịu gặp tôi, tôi đợi đến hết giờ học của em, hết giờ chơi thể thao buổi chiều, rồi đến hết giờ ăn của em... Tôi ngồi đợi như kẻ mất hồn... nhưng em vẫn không chịu ra gặp tôi. Chưa hết em còn nói với tôi qua điện thoại với tôi bằng giọng điệu và lời nói rất tàn nhẫn và lạnh lùng đến tê lòng nữa... Tôi biết là em sẽ không ra gặp tôi và rồi tôi cũng phải ra về vì không đủ kiên nhẫn để đợi em tiếp... có phải em đang thử lòng kiên nhẫn của tôi không? Nếu đúng là em thử lòng kiên nhẫn tôi thì tôi đã thua rồi, tôi đã về trong nỗi thất vọng tột cùng. Tôi lang thang quanh Đà Nẵng với một mớ cảm xúc lẫn lộn, và bao nhiêu là  câu hỏi trong đầu: Tại sao em không gặp tôi? Làm sao để em hiểu lòng tôi??? Làm sao để  có được tình yêu của em? Rồi tôi ngồi lại ở một quán nước vỉa hè, trầm ngâm hồi lâu trong khói thuốc tôi cũng hiểu ra: "Em không yêu tôi, em không muốn làm tôi khó xử, nên em thật vô tình và tàn nhẫn vì muốn tôi thật là ghét em, để tôi quên em đi - bởi vì theo em đó là cách tốt nhất mà em có thể giúp tôi không yêu em nữa". Nhưng em ngốc lắm, em nghĩ từng ấy mà làm tôi không yêu em nữa ư? Lang thang quanh thành phố đến 10h đêm tôi mới về đến phòng trọ. Về phòng tôi đã viết một bức thư mà tôi một ngày nào đó tôi sẽ gửi cho em, nhưng không phải lúc này vì tôi biết lúc này em đang rất khó xử. Tôi sẽ đ
ợi một thời gian nữa vậy.




Rồi tôi quyết định thi lại, có lẽ do Bách khoa Đà Nẵng không đủ để nuôi lớn những tham vọng của tôi, nên tôi quyết định thi lại, tôi quyết định sẽ bỏ bách khoa Đà Nẵng và thi vào Kinh Tế Quốc Dân Hà Nội. Thời gian giành cho tôi không còn nhiều, chỉ còn không đầy ba tháng cho tôi ôn thi vào Kinh Tế Quốc Dân, hơi mạo hiểm nhưng vì ước mơ cuộc đời tôi, tôi quyết định dồn toàn lực, và thời cho việc ôn thi. Vâng... bận rộn với việc ôn thi cũng làm cho tình yêu trong tôi ngủ yên phần nào… Và cứ thế cho đến một ngày tôi rủ em đi chơi với lý do: Dù sang năm tôi có đậu Kinh Tế Quốc Dân hay không nữa thì tôi cũng không còn ở Đà Nẵng nữa vì thế tôi muốn giữ lại một chút kỉ niệm của đôi bạn cùng lớp cấp ba đã có khoảng thời gian cùng nhau học tập ở Đà Nẵng… Và em đồng ý. Tất nhiên tôi cũng quyết định để tình yêu ngủ yên vì nếu tôi nói ra thì chỉ khó xử cho cả hai, em chưa quên tình cũ, còn tôi sắp xa Đà Nẵng.

Ti hôm đó tôi đạp xe từ phòng trọ tôi xuống phòng trọ em để chở em đi chơi. Suốt cả quá buổi tối hôm đó chúng tôi cãi nhau chí chóe ,gần như tôi nói gì em cũng cãi lại, em nói gì tôi cũng cãi lại em, trước - giờ tôi và em đã có lần nào xưng hô với nhau một cách thân mật đâu, cứ gặp nhau là  “ Tao – mày”, cứ nói chuyện là “Tao - mày” . Nhưng tôi rât vui... Đêm đó tôi và em có những khoảng thời gian ngồi bên nhau trên bờ biển mà nghịch cát như một đôi tình nhân, tôi chở em lòng vòng quanh ĐN, đi hết đường này đến đường khác, tôi chỉ đạp xe,  em thì chỉ ngồi sau tôi  và chúng tôi cãi nhau suốt trên những con đường tôi đưa em qua, cũng không biết sao mà có nhiều chuyện để nói, có nhiều nơi để đi thế không biết, rồi chúng tôi  đi ngắm cầu Thuận Phước về đêm khi đã rất khuya rồi, đi qua một vài nơi chúng tôi lại có những bức hình chụp cùng nhau giữ làm kỉ niệm. Rồi em rủ tôi đi ngắm cầu sông Hàn quay, tất nhiên tôi đồng ý rồi. Cả buổi tối đó tôi đã cố gắng lắm mới tỏ ra một cách tự nhiên để không có một câu nói, hay ánh mắt, hành động nào nói lên tôi yêu em cả. Tôi chỉ lặng lẽ cảm nhận chút hạnh phúc ngắn ngủi tôi có được đó lúc đó thôi. Ngắm cầu sông Hàn quay xong tôi chở em về phòng lúc này đã gần 2 rưỡi sáng rồi. Đợi em vào phòng rồi tôi đạp xe về phòng, về đến nơi đã gần ba rưỡi sáng. Ba rưỡi sáng rồi nhưng tôi đâu ngủ ngay được khi đặt lưng xuống giườngĐó là do chở em trên toàn chặng đường tôi mới không mệt mỏi thôi, nếu tôi mà đạp xe một mình thì chắc gục lâu rồi... tôi vẫn đang cố cảm nhận hạnh phúc ngắn ngủi vừa qua đi... rồi tôi chìm vào giấc ngủ.



Ngày tôi rời Đà Nẵng ra Vinh thi Đại Học, tôi chợt nhận ra tôi còn bức thư tôi viết cách đây ba tháng tôi chưa gửi em. Rồi tôi quyết định không gửi bức thư đó cho em vì nếu thế tôi sẽ làm em rất khó xử, tôi cũng không mang theo mà tôi quyết định sẽ đốt nó như một thông điệp: “Tôi sẽ không mang theo tình yêu của tôi giành cho em theo mình, tôi quyết định sẽ quên em ngay nơi mảnh đất Đà Nẵng này và tại lúc này- ra khỏi Đà Nẵng và qua lúc này tôi sẽ quên em, tôi s xem em như là một kỉ niệm”

Rồi tôi cũng đậu Kinh Tế Quốc Dân. Ngày tôi rời quê hương ra Hà Nội với quyết tâm xây dựng ước mơ của mình, em đang ở Đà Nẵng, tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều về em.

Những ngày tháng sống ở Hà Nội vừa qua những tưởng tình yêu tôi giành cho em đã ngủ yên vĩnh viễn rồi, nào ngờ đâu phải vậy. Những ngày ở Hà Nội do vô tình: Tôi bắt gặp em qua những bức hình của em trên Facebook,qua những bài post của em trên group của lớp, qua những bloradio đầy cảm xúc  mà tôi ngồi nghe một mình. Cứ thế, cứ thế em sống lại trong tôi mà tôi nào hay biết, còn tôi cũng đã cố quên nhưng không thể. Và hình như nó ngày càng lớn hơn thì phải. Và thế là tôi biết tôi vẫn còn yêu em! Giờ đây tôi đang yêu em như thế nào?

Tôi là kẻ đến sau!Tôi biết tôi là kẻ đến sau. Còn em, em đã có một tình đầu rất đậm sâu, em cũng đã rất hạnh phúc với người cũ,  quan trọng nhất là em vẫn chưa quên được người cũ cho dù là đến lúc này em và tình cũ đó đã chia tay hơn 1 năm rồi. Nhưng nó nào có làm cho tình yêu của tôi giành cho em ít đi chút nào đâu, mà ngược lại nó càng đậm sâu hơn, dai dẳng hơn thì phải? Chính vì là kẻ đến sau và hiểu rất rõ tình đầu trong em không thể quên nên tôi chỉ còn cách là yêu em thật nhiều, thật nhiều và thật nhiều... để mong em cảm nhận được một chút tình yêu của tôi thôi. Và giờ đây tôi lại lặng lẽ yêu em mà không nói ra.


Tôi yêu em đơn phương!

Tôi yêu em đơn phương, chỉ dám yêu em mà không dám nói với em rằng “Tôi yêu em”. Yêu đơn phương với tôi là ngày nào cũng như ngày nào tôi ngồi viết lên những điều muốn nói với em vào một cuốn sổ nhỏ mà đâu dám nói với em đâu. Nhưng cái cảm giác mà tôi có nhiều nhất khi yêu đơn phương là nhớ và hi vọng! Những nỗi nhớ em da diết đến đau lòng.

Trời mưa... nhớ em!
Trời se lạnh... nhớ em!
Ngồi một mình lặng lẽ... nhớ em!
Nghe blog-radio một mình... nhớ em!
Nhìn đôi hẹn hò tay trong tay... nhớ em!
Không có việc gì làm... nhớ em!
Rồi giữa lòng Hà Nội tấp nập...  tôi lại nhớ em!
Gần như em cử dai dẳng mãi trong đầu tôi mãi không thôi. Tôi nhớ em, nhớ đôi mắt của em, nhớ giọng nói của em, nhớ nụ cười của em... Tôi muốn bắt chuyện với em qua điện thoại, nhưng không biết phải nói gì đây, nên đã nhiều lần tôi cố ý nhắn tin nhầm vào số em để bắt chuyện. Và... hai đứa lại cãi nhau như ngày nào, chả lúc nào có một lời gọi và quan tâm hay động viên nhau cả. Nhưng... tôi vui lắm, vui lắm mỗi khi được nhận tin nhắn của em, vui lắm mỗi khi được nghe giọng em qua điện thoại.

Tôi yêu đơn phương với là thế đó - còn yêu người ta mà không cho người ta biết là tôi còn yêu người ta. Vậy thôi!

Rồi trong nỗi nhớ vô vàn của tình yêu tôi dành cho em tôi vẫn hi vọng và tưởng tượng ra cả một thế giới như truyện cổ tích giành cho tôi và em. Tôi vẫn hi vọng một ngày nào đó em mỉm cười với tôi, vẫn hi vọng ngày nào đó em hiểu tình yêu của tôi và sẽ chấp nhận tôi. Tôi đã mơ về một đêm trên một hòn đảo hoang chỉ có hai người và một túp lều cùng với 1 đống lửa... Tôi đã mơ về một mái nhà nhỏ phía trước có một cái ao và một khu vườn nhỏ  và ngày ngày tôi ngắm nhìn em chơi với lũ trẻ trong khu vườn đó... có lẽ tôi bị “ mộng tưởng” thật rồi.  Mặc dù tôi là người hiểu rõ hơn ai hết trong cuộc đời này tình yêu là thứ duy nhất mà có cố gắng mấy có thể cũng không được như ý mìnhlà thứ duy nhất mà có thể cả đời mình cứ cho đi mãi mà có thể sẽ chẳng nhận lại gì từ người ấy... Nhưng biết sao được, tôi trót yêu em rồi và chưa quên được em nên tôi cứ yêu cho hết, cho đến khi cạn con tim vậy thôi!

Tôi yêu một người rất xa
Vì tôi ở Hà nội còn em ở Đà Nẵng nên:
Sẽ chẳng thể có nhiều thời gian để ở bên nhau.
Sẽ chẳng có được nhiều những lúc tôi được đạp xe thâu đêm cùng em như hôm nào.
Sẽ chẳng có mỗi tối được cùng nhau tay trong tay dạo phố của Hà nội mà cảm nhận mùi hoa sữa mùa thu đâu.
Sẽ chẳng có mỗi cuối tuần tôi cùng em đi xem phim, ăn kem cùng nhau.
Sẽ chẳng có những lúc em buồn tôi sẽ trong giây lát đến bên em đâu…

Mà em nào có biết tình yêu tôi giành cho em  là thế nào đâu, em cũng đã yêu tôi đâu  \mà có quá nhiều thứ gọi là “sẽ chẳng có...”đến vậy - chắc tại tôi hay mộng tưởng quá thôi.

Chắc với em, lúc này em nghĩ rằng: "Ngày đó tôi chỉ tán em như bao thằng con trai khác chỉ theo đuổi một cô gái rồi sẵn sàng bỏ cuộc khi bị từ chối thôi."

Vâng tôi yêu em trong đầy những gian khổ, thử thách vậy đó: “Là kẻ đến sau”“là tình đơn phương”, “là yêu xa”
nhưng tôi vẫn cứ yêu... tôi vẫn cứ nhớ..tôi vẫn hi vọng... bởi tôi đã trót yêu em rồi. Cái tình đầu đó đến với tôi như hạt giống đầu tiên được gieo xuống một mảnh đất màu mỡ vậy, và rồi cái hạt giống đó lớn lên thành cây to, rễ của nó đã ăn sâu vào trong lòng đất một cách rất vững chãi đến nỗi bão gió bập bùng chỉ làm nó càng mạnh mẽ và to lớn thêm hơn thôi chứ không hề hấn gì với nó cả… nó vẫn sống ở đó và ngày càng lớn lên. Phải làm sao với nó đây? Chỉ còn cách sống với nó thôi.


Để hôm nay tôi không dám nói với em tôi yêu em, không phải vì tôi là thằng hèn, không phải vì tôi không đủ can dảm để nói với em… mà tôi sợ, sợ lại bị từ chối lần nữa vì tôi biết em chưa quên được người cũ…. Tôi không cho em biết  tôi yêu em, nhưng tôi vẫn cứ yêu, ngày ngày trước khi đi ngủ tôi vẫn cứ ngồi viết ra những lời muốn nói với em vào một cuốn sổ nhỏ mà chưa biết có gửi cho em hay không nữa… ngày ngày vẫn mộng tưởng, vẫn hi vọng về một tương lai sẽ có em trong đời.

Giờ đây tôi yêu em như thế thế đó,  ngày ngày
Chỉ tôi biết...
Chỉ tôi cảm nhận...
Chỉ mình tôi sống với nó…
Và chỉ tâm sự vào cuốn sổ nhỏ của tôi.

Bởi với tôi, vì tôi đã trót yêu em nên tôi sẽ yêu cho hết con tim mình mà không cần toan tính suy nghĩ nhiều, tôi sẽ yêu cho đến khi nào con tim này không yêu nữa thì thôi.
Và tôi vẫn hi vọng một ngày tôi sẽ được em yêu bằng tất cả trái tim của em.

Tôi còn yêu...  là tôi còn cơ hội.
Tôi còn yêu... là tôi còn hi vọng.
Và tôi vẫn còn yêu em.
Lúc này đây tôi chỉ muốn nói với em rằng: “Hoàng Vân! tao yêu mày nhiều lắm

Mối tình không gọi thành tên


Chị làm trái tim tôi đau nhói với những status đầy tâm trạng trên yahoo, facebook, và những tin nhắn đứt quãng không đầu không cuối lúc nửa đêm. Mặc dù vậy, tôi biết, chị không buồn vì tôi, chị cũng không màn trả lời tin nhắn của tôi. Chị chỉ cho tôi biết là “tâm trạng chị không tốt” thế nên không thể nhắn tin trò chuyện với tôi. Rồi sau đó, mặc cho những tin nhắn thăm hỏi, lo lắng của tôi gửi đến, chị vẫn ….”keep silent”. Thế là đêm buông xuống quanh tôi, phủ đầy một lớp sương lạnh giá, ướp trái tim tôi trong cô đơn đồng hành cùng cảm giác không gọi thành tên, không định nghĩa thành lời. 



Ghen ư, tôi không có tư cách hay cái quyền để ghen. Vì đối với chị tôi vẫn là “đứa em” đúng nghĩa. Chị lắng nghe tôi tâm sự, cho tôi lời khuyên, chị quý tôi nhưng chỉ có điều không giống như tôi “yêu mến” chị. Đối với chị, tôi cũng không phải là người đàn ông để có thể ghen bóng ghen gió với người con gái mà mình yêu, vì ...tôi cũng đã yên bề gia thất. 

Thế nên tình cảm đối với “chị” vẫn mãi mãi là một đóm lửa nằm trong lòng tôi, có khi nguội tắt, nhưng rồi có lúc lại vụt lên bùng cháy. Cảm giác như thiêu đốt, như thúc giục, và thật sự không dễ chịu chút nào. 

Thì thầm 209  được thực hiện bởi Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Tôi nhớ như in những lời chị đã nói cùng tôi “ chị và em là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, em là con trai của một doanh nhân thành đạt, rồi em cũng sẽ đi theo con đường của mẹ. Gánh vác trọng trách trên vai, cuộc sống của em là những tất bật của sự nghiệp và ..sự giàu sang. Em chỉ có thể lang thang khắp phố phường trong một chiếc xe hơi, còn chị thích tự do rong ruổi trên những con đường bằng chiếc xe đạp. Em có thể sắm sửa cho bạn gái những đồ đạc quý giá, còn chị chỉ thích những điều giản đơn và bình dị. Em ở tận thủ đô Hà Nội, còn chị chỉ ở một tỉnh lẻ lân cận Hồ Chí Minh. Chị và em, chúng ta quá cách xa nhau…Nhưng chị vẫn ủng hộ em trên mọi nẻo đường, vì chị biết, cuộc sống của em đã thiệt thòi khi không thể có được tự do, lựa chọn và thực hiện ước mơ của mình”

Và chị đã làm được điều đó, chị luôn chia sẻ cùng tôi mọi chuyện, chị giúp tôi có thêm niềm tin cùng sức mạnh để trở thành một doanh nhân ở tuổi đời còn non trẻ, có chị tôi như được san sẻ những bức xúc, dồn nén trong lòng, bởi vì tôi không yêu cái công việc, trách nhiệm đang đè nặng trên vai mình. Chị hiểu điều ấy, và chị cho tôi thấy được thực tế của cuộc sống, để tôi nhận ra vai trò của mình là thế nào, nên và không nên làm gì. Cũng từ đó, tôi dần dần….”yêu” chị theo cách của riêng tôi. 

Ngày tôi được mẹ tác thành hôn nhân với một tiểu thư con nhà giàu có, môn đăng hộ đối. Tôi dường như thấy mình bế tắc đến tột cùng. Cảm giác mình đang là một con rối, bị giật dây, bị thao túng kể cả quyền riêng tư nhất. Tôi từng trốn chạy, từng nhốt mình trong những thứ hỗn độn của tình cảm đan xen nhau. Tôi thật sự bất lực…. Lúc ấy tôi đã nghĩ tôi sẽ từ bỏ tất cả, không giàu sang, không chức quyền, tôi sẽ đến với chị, xây dựng một hạnh phúc, và bảo vệ chị khỏi những đau khổ của cuộc đời. Tôi đã nghĩ tôi sẽ làm được như thế nếu chị hé mở cánh cửa khép kín nơi con tim của chị. Vậy mà…chị lại nói với tôi :”nhóc à, nếu tình yêu em dành cho chị đủ lớn, em sẽ tự biết cách phải làm thế nào, không cần chị phải hé mở cánh cửa của lòng mình. Bản chất của tình yêu là thế, cho đi không mong rằng sẽ nhận lại. Tình cảm của em dành cho chị chưa phải là tình yêu. Nó xuất phát từ sự đồng cảm, và sự an toàn, tin cậy khi được sẻ chia. Chị không muốn sau này em hối hận, khi từ bỏ mọi thứ đang có vì chị. Chị biết có thể sự giàu sang không cần thiết, em còn trẻ, còn nhiệt huyết, kiến thức và tài năng, em có thể bắt đầu lại. Nhưng…trên hết là tình thân, gia đình, người mẹ mà em kính trọng, người mẹ đã bao năm hi sinh tuổi xuân để lo cho em. Đó sẽ là điều thiêng liêng nhất có thể làm em thương nhớ khôn nguôi và hối tiếc đến nghàn vạn lần. Chị cũng không thể tiếp nhận em lúc này. Khi trái tim chị đang loang lổ những vết thương, vẫn ngày từng ngày rỉ máu. Chị không ích kỉ để giữ em ở bên làm người chăm sóc cho chị được. Hãy tự tin sải cánh, hãy sống hạnh phúc em nhé. Hãy yêu người con gái ấy, và làm đúng với trách nhiệm mà cuộc đời đã giao phó cho em”

Vì thế nên tôi lập gia đình, và tình “yêu” mà tôi dành cho chị, trở thành tình cảm “không tên”. Thời gian đầu tôi chán cuộc sống gia đình, tôi có những gúc mắc với cô vợ tiểu thư của mình, tôi mệt mỏi với công việc kinh doanh, chị vẫn ở bên, khuyên nhủ tôi, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Chị chỉ ra những điểm tốt xấu của phụ nữ, những điều người phụ nữ cần để tôi lưu ý. Chị thẳng thắng nhìn nhận và trao đổi cùng tôi mọi vẫn đề. Có lúc tôi tưởng chừng như mình không thể tiếp tục sống khi hằng ngày không được trò chuyện cùng chị, mỗi đêm không được nhắn tin với chị. Tôi lại bắt đầu đem cái tình cảm “không tên” của mình ra định nghĩa, và khẳng định :”Cho dù chưa từng gặp mặt nhau nhưng em biết rất rõ suy nghĩ và cảm giác của em mà, em yêu chị… đó là sự thật mà em không thể tự mình phủ nhận được. Nói thì nói vậy chứ em cũng biết cho dù em không có vợ, cho dù em vào lại sài gòn thì chị cũng sẽ không chấp nhận em vì trái tim của chị không hướng về em, đúng không chị?”

“có những chuyện chúng ta đã quá hiểu nhau, nói càng nhiều, phân tích càng sâu chỉ làm nỗi đau càng lớn thôi, đúng không nhóc? Chị sẽ thôi không còn liên lạc thường xuyên với em nữa, giờ em đã có gia đình, sự nghiêp cũng đã dần ổn định. Cứ thế mà thẳng bước về phía trước em nhé. Nếu lúc nào đó khó khăn, thì em biết có thể tìm sự lắng nghe ở đâu mà đúng không? Hãy để mọi chuyện nhẹ nhàng trôi qua ..”

Và một lần nữa chị giữ đúng lời hứa của mình. Chị không còn thường xuyên online trò chuyện cùng tôi, và có lẽ tôi cũng không có nhiều thời gian để tìm chị. Không còn những tin nhắn lúc nửa đêm, tin nhắn offline mỗi lần tôi lên mạng. Chị dường như đã rất xa…rất xa tôi….

Tôi cũng bắt đầu làm quen với sự xa cách đó, tôi dành thời gian nhiều hơn cho công việc và gia đình. Vợ tôi cũng bắt đầu có tin vui, tôi sẽ được làm bố, thêm một trách nhiệm cao cả nữa chắc hẳn tôi không còn khoảng trống để nghĩ suy. Vậy mà mấy hôm nay tôi lại thấy bất an, thấy lo cho chị. Tôi giận người đàn ông chị yêu, sao không trân trọng, yêu thương và bảo vệ chị. Tôi cũng giận chị vì sao lại dành tình yêu quá lớn cho người đó. Nhưng thật vô lý vì tôi lại yêu cái quan niệm của chị trong tình cảm. Tôi yêu cái tình yêu lớn lao và sự hi sinh, chịu đựng của chị. Chị thầm lặng đi bên người đó, chị muốn giữ lại niềm tin cho cái gọi là “tình yêu đẹp”. Chị không muốn mình trở thành người phụ nữ ngã mình theo lối sống thực tế, phù phiếm và xa hoa. Chị không đẹp một nét đẹp kiêu sa, nhưng trong con người chị có một nội lực nào đấy thu hút người khác, bắt người ta phải ngắm nhìn và tìm hiểu. Hiểu rồi càng thấy yêu nhiều hơn, bởi nét đẹp bên trong trái tim của chị. 

Tôi biết, không chỉ có tôi loạn nhịp để chị biện minh rằng tôi chỉ là một nhóc con, nhầm tưởng sự cảm mến thành tình yêu, mà còn những người đàn ông khác, họ cũng yêu và si mê chị, để rồi đón nhận từ chị một sự từ chối khéo léo đến nao lòng. Chị luôn như thế, sợ người khác tổn thương, sợ người khác buồn. Chị trân trọng tình cảm người khác dành cho mình, nên khi chị không đáp trả được, chị rất thành tâm cầu phúc cho họ. Tôi đã từng nói với chị, mong chị hứa với tôi rằng chị sẽ sống cho bản thân mình một chút. Sống vì hạnh phúc và niềm vui của chị chứ không phải của người khác. Rồi chị trả lời tôi :”đối với chị hạnh phúc của người chị yêu thương, chính là hạnh phúc của chị. Vì thế, em cũng hãy hạnh phúc em nhé. Chị luôn mong mọi điều tốt đẹp đến với em và anh ấy”.

Tôi lờ mờ nhận ra những giọt nước mắt trên gương mặt đẹp buồn của chị. Những lúc chị viết một status, là cả nỗi lòng chị đều ở trong ấy. Nhiều khi tôi tự hỏi, sao chị có thể yêu hết lòng đến vậy, có thể hi sinh nhiều đến vậy. Chị có khi nào nghĩ mình sẽ bị thua thiệt không? Ngay cả khi chị muốn rời xa người đó, cũng là vì hạnh phúc của anh ta. Chị bình thản nhận sự trách móc và chua chát của anh ấy, rồi mỉm cười theo tiếng gió nói với tôi bằng một giọng nhẹ nhàng “chị tin rồi sẽ có một ngày anh ấy hiểu chị, anh ấy có thể oán trách chị nhưng chị mong rằng hạnh phúc mà chị mang đến, tình yêu mà chị dành cho anh ấy sẽ luôn là những gì đẹp nhất còn lại trong lòng anh”

Có đôi khi tôi mơ hồ nhận thấy mình ganh tỵ, ghen tuông với người đàn ông ấy. Anh ta cũng có vợ, anh ta có gì hơn tôi ngoài việc đến trước tôi và ở gần chị. Nhưng đến trước thì đã sao khi anh ta vẫn bỏ rơi chị, ở gần chị thì được gì khi ngày qua ngày anh ta vẫn làm chị tổn thương. Nhưng có lẽ tôi đã sai, tình yêu vốn dĩ nó vẫn thế, có những lý lẽ của riêng nó. Cũng như tôi có một đêm thức trắng để nghĩ về chị, tình yêu của chị. Chị thức trắng một đêm mà không trả lời tin nhắn của tôi, chị chỉ nghĩ làm thế nào để người chị yêu thương không bị đau lòng, làm thế nào để mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng nhất. Và rồi gần sáng chị nhắn cho tôi, đêm qua anh ấy cũng trắng đêm nhắn tin cho chị. Chị thấy trái tim mình đau lắm em à. Có lẽ cần thêm thời gian ….!

Chị nói đúng rồi, có lẽ cần thêm thời gian để vượt qua tất cả. Tôi sẽ thôi không định nghĩa tình cảm của trái tim mình dành cho chị. Tôi chỉ cầu chúc cho mọi điều tốt đẹp đến với chị. Hơn ai hết tôi mong chị sẽ hạnh phúc và bình yên. Tôi cũng sẽ vì chị mà không thấy ác cảm với người đàn ông ấy, vì tôi tin người mà chị hết lòng yêu thương chắc chắn không phải là người đàn ông tầm thường. Hi vọng ngày mai, ngày kia, và nhiều ngày sau nữa, giấc ngủ sẽ đến với chị nhẹ nhàng hơn, để mỗi sớm mai thức dậy gương mặt chị sẽ rạng rỡ và xinh đẹp hơn. Hãy hạnh phúc chị nhé “mối tình không gọi thành tên” của em…….

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Tuổi 18


Sắc màu tuổi 18 1Tuổi 18…
 
Có nghĩa là bạn đã bước sang một bước mới của cuộc đời, là bước ngoặt không hề nhỏ trong cuộc đời…Có người sẽ vượt vũ môn mà vào đại học, nhưng cũng có người tìm kiếm cho mình một hành trang nơi con đương khác phía xa cánh cửa Đại Học.

 
Là lúc mà bạn tìm được lời giải đáp cho những đam mê của bản thân, bạn khao khát cống hiến và muốn trải nghiệm..
 
Bạn hăng hái và nhiệt huyết một cách khó tả cho những hoạt động xã hội, những kỳ khám phá mới lạ và đầy thú vị. 
 
Là bạn thấu hiểu được những ngày tháng cơ cực mà bố mẹ đã từng bỏ ra để đổi lấy cho bạn hạnh phúc ngày hôm nay.
 
Là kết quả của những ngày tháng mệt nhòa đầy dấu ấn dưới mái trường thuở nào, những ngày tháng miệt mài “dùi mài kinh sử” ,học hỏi bên thầy cô,bạn bè.
 
Là khi bạn bắt đầu biết rung động trước một nụ cười, một ánh mắt, một cái nắm tay bâng quơ...
 
 
Tuổi 18, cũng có nghĩa là…
 
Khi bạn biết được trực giác nằm ở con tim đúng hơn là ở lý trí, cảm giác bạn tìm thấy luôn làm cho ý thức bạn hiểu rằng ai là người làm bạn cảm thấy bình yên và vui vẻ.
 
Bạn đôi khi cảm thấy mình có gì đó bâng quơ và vu vơ, có đôi lúc lại thấy mình bi quan đến lạ lùng.
 
Bạn thấy trái tim mình đang cần có ai đó chung nhịp, cùng trái tim bạn hòa lên bản nhạc của cảm xúc…
 
Những mối quan hệ cũ đang dần đi vào lối cũ mà đôi khi bạn bị cho là người “có mới nới cũ ”, nhưng không phải vì con người bạn thay đổi mà là cuộc sống đôi khi làm bạn phải chếch sang một hướng khác.
 
Biết bao nhiêu dự án, kế hoạch đang được bạn ấp ủ bấy lâu nay mà giờ đây đang khao khát được trải nghiệm.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Vì anh sẽ là người đàn ông của em



Nếu nói chúng mình là người yêu của nhau thì chưa đủ, anh nhỉ? Có cái gì đó còn hơn thế nữa, ở đó, ta biết mình thuộc về nhau, rằng mình sinh ra để dành cho nhau, sống trong cuộc đời này là để bên nhau, dù lời yêu mình thốt ra chưa trọn vẹn.




Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên mỗi ngày, lướt qua facebook, em lại dành một khoảng thời gian đủ nhiều để dừng lại nơi trang cá nhân của anh. Em  chưa đọc qua trang facebook của ai lại đơn điệu và tẻ nhạt như vậy, thế mà mỗi ngày em lại chẳng thể bỏ qua - với em, nó có đủ những điều đặc biệt cho em ghi nhớ. Một người bình thường mà những nét rắn rỏi và chai sạn nơi người ấy là cả một trường đời để em trải nghiệm và lớn khôn...


Vì anh sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, nên em sẽ chấp nhận anh là anh của hiện tại, yêu thương cả những tính xấu của anh dù nhiều lúc điều đó đã làm em rất buồn. Em sẽ nhớ rằng anh của em nóng tính và không ưa chờ đợi. Em sẽ nhớ rằng anh của em không hẳn thủy chung và đa tình như em vẫn thấy. Và em sẽ không quên, rằng với anh, tình yêu là một cái gì đó bình thường lắm, sẽ đến và đi rất nhanh mà chẳng kịp để lại trong anh một thoáng nỗi buồn. Em sẽ nhớ kĩ rằng anh của em không thích người khác tò mò nếu anh lặng im khi anh không nói. Em cũng biết anh chẳng biết dỗ dành đâu nên sẽ không cố tình nhõng nhẽo làm anh bực mình. Em cũng biết, nếu yêu anh, em sẽ phải đợi chờ… Em sẽ phải đợi đến khi anh làm hết việc, em sẽ phải cố gắng đợi khi anh đang vui với bạn bè và em sẽ phải đợi cả những khi em không biết anh đang ở nơi nào, anh ở cùng ai…và em cũng không thể điện thoại cho anh mà réo gọi!
Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ im lặng những khi anh bất chợt kể với em về chị ấy. Những chị ấy đã là người cũ, tình cũ, ngày tháng cũ. Kỉ niệm luôn là phần tươi đẹp nhất của một cuộc tình, ngay cả khi nó đã kết thúc theo cách người ta không mong muốn. Tình cảm là thứ luôn cần được trân trọng ngay cả khi nó không được đáp đền. Em sẽ chẳng nhắc anh quên, chẳng tỏ ra giận hờn hay ghen tuông về những tháng ngày xưa cũ ấy. Dù đã có lúc, em nhói lòng khi bất chợt một “bóng hồng” nào đấy lại quay về và lướt qua trong kí ức anh. Bởi em tin và từng tha thiết mong mỏi sẽ kéo anh về hiện tại - là bình yên bên em những lúc anh tan sở - là những cuộc điện thoại dài chan chứa những niềm vui - là anh của em, một người đàn ông mạnh mẽ và sâu sắc - là anh của em, hiểu rất rõ cái gì đang đến và cái gì đã qua đi - là anh của em, người đàn ông mà mỗi khi ở bên, có thể em không bình yên nhưng lại luôn hạnh phúc. Em luôn tin rằng, anh của em có thừa thông minh và có dư từng trải để viết tiếp những trang sách của cuộc đời mình - những trang sách mà bằng sự thấu hiểu, em cảm nhận được rằng anh đã luôn nỗ lực và mạnh mẽ để phủ lấp những điều cũ rích, bằng những cái mới hơn đòi hỏi rất nhiều nhọc nhằn và cố gắng. Và những khi anh mệt mỏi, hãy luôn nhớ có em kề bên, anh nhé!

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ luôn ngóng trông anh mỗi lần về nhà nghỉ lễ, sẽ luôn đợi chờ anh mỗi tối anh hứa sẽ về… Em nói, em thích hơi thở nồng nàn của anh lúc ấy nhưng nhiều lúc chẳng phải thế đâu. Em luôn muốn người đàn ông của em bình an trên mỗi chặng đường anh sẽ qua. Em sẽ chẳng nói là em lo, những khi say anh lại chạy xe như thế, bởi anh không muốn em nói thế (dù đôi lúc em biết chẳng thật lòng). Nhưng anh à, anh sẽ là người đàn ông của em đấy, nên anh phải luôn bình an, anh nhé!
Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ chẳng nhắc anh đừng uống nhiều mỗi khi anh say khướt, sẽ chẳng nói cùng anh phải đeo khẩu trang mỗi lúc anh ra đường… Vì em biết, người đàn ông của em luôn muốn tự chủ, anh sẽ không thích em nhắc nhở suốt ngày về những việc mà với anh là cỏn con như thế. Và em cũng chẳng dại gì làm thế, vì em biết, anh của em là người hiểu rõ nhất cái gì tốt nhất cho mình. Thay vì những điều ấy, em sẽ không hỏi nhiều những khi anh nói rằng anh đang bận, em sẽ quàng cho anh chiếc khăn ấm của mình (nếu có thể) khi bất chợt gió mùa sang đông, em sẽ chăm sóc cho anh những khi anh thấy mệt, em sẽ làm anh cười vì em biết, anh của em sẽ mệt nhọc lắm sau ngày dài miệt mài nơi công sở.
Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ chẳng cố làm mọi cách để làm vừa lòng anh như với… người cũ. Bởi em hiểu, cái anh cần là một người con gái luôn là chính mình và sống biết điều cùng người khác. Em sẽ luôn là em, tự tin và kiêu hãnh như anh vẫn bảo. Em sẽ không chỉ cười nhẹ và nói rằng: “Dạ. không sao, dù thế nào thì anh cũng đã đến” khi anh bị cuốn theo những cuộc nhậu với đồng nghiệp, rồi quên mất lời hẹn cùng em, để em mỏi mắt ngóng chờ. Mà em sẽ tỏ ra giận hờn để anh lại sẽ ôm gì em vào lòng và nghe từ anh câu xin lỗi. Em sẽ chẳng giận anh lâu đâu anh nhỉ, chỉ là đôi khi tính trẻ con trong em trỗi dậy, em lại muốn được nũng nịu và được anh dỗ dành, đơn giản vậy thôi, người đàn ông của em ạ!
Em sẽ không lặng yên mãi khi mà mỗi lúc bên em, anh lại bất chợt kể về những sân ga trên đường tàu anh đã đi qua. Em muốn nói về những người con gái khác đã từng là của anh, những người con gái đã lướt qua cuộc đời anh và dừng lại thời gian nhiều hay ít. Sau mỗi sự đỗ vở của một cuộc tình, người ta sẽ học được rất nhiều thứ, đó có thể là sự tha thứ cho người kia thay vì dằn vặt cả hai người, là sự chấp nhận thay vì day mãi nỗi đau đã mốc rêu, là bước tiếp thay vì chôn chân trong ảo vọng, là dũng cảm thay vì cứ cố gắng tìm quên trong men rượu. Em chưa từng và không hề muốn anh phải trải qua cảm giác mất mát ấy. Nhưng nếu đó là số phận, em hi vọng anh sẽ xem nó như những trải nghiệm tuyệt vời, cái mà anh đã phải đánh đổi bằng rất nhiều thương yêu và quan tâm, bằng hi sinh và chịu đựng, bằng nỗ lực và níu kéo, bằng cả sự nhiệt huyết của thời trai trẻ và những tình cảm vẹn nguyên đầu đời… Em sẽ không im lặng nữa đâu mà sẽ nhẹ nhàng nói cùng anh rằng em không muốn nghe về những chị ấy, em muốn người đàn ông của em hãy dành một gốc khuất trong tim để chôn chặt những cuộc tình xưa cũ. Và đừng bao giờ mở cửa để những kỉ niệm ấy len lỏi vào tình cảm của chúng mình.
Anh sẽ là người đàn ông của em và em ích kỉ, chẳng muốn chia sẽ anh cùng ai, dù chỉ là một phút anh lạc lòng. Em sẽ buồn lắm khi anh ở bên em với những nỗi nhớ về những tháng ngày đã nằm lại trong kí ức. Em sẽ dành cho anh những phút giận hờn vì em muốn tình cảm của mình có thêm vị muối, nhưng em hứa sẽ không cho nhiều vì chẳng muốn làm anh mệt mỏi thêm.Vì anh sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, nên anh hãy luôn biết yêu thương và trân trọng bản thân mình anh nhé. Người đàn ông của em ạ, sao anh có thể đòi hỏi người khác yêu thương anh, trong khi anh không hề biết yêu thương chính bản thân mình?!

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em đã không ít lần nói dối Ba chỉ để ra ngoài gặp anh, cả những khi anh về với em rất muộn. Em sẽ đợi điện thoại của anh để rồi lại chạnh lòng khi anh lãng quên em giữa muôn vạn niềm vui đang có ở quanh mình. Em sẽ buồn, sẽ nhớ… Nhưng sau tất cả em lại rạo rực khi anh nói anh về. Để lại được gục đầu vào vai anh và nhận ra rằng, bờ vai của anh rất rộng và ấm áp. Em có thể khoa chân múa tay mỗi khi ngồi sau xe anh. Có một điều em chưa nói, em chỉ thấy thật yên tâm khi ngồi sau xe ba chở, ba đã từng chở em đi bằng chiếc xe đạp cọc cạch xưa cũ và bây giờ cũng là xe máy như người ta. Ngồi với ba, em yên tâm vì ba chạy xe rất nhẹ, ba chẳng cần vượt lên xe ai dù bụi có mù đường, ba sẽ sẵn sàng nhường nhịn bởi với ba, sự an toàn của người thân và của chính bản thân mình quan trọng hơn so với việc ganh đua nhau vì chậm nhanh như thế. Ba vẫn bảo em, có muộn rồi cũng về đến nơi. Và em đã tìm thấy cảm giác ấy, khi ngồi sau xe anh, em bình yên và em hạnh phúc. Cảm ơn anh- người đàn ông của cuộc đời em.


Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ ngượng ngùng khi đứng trước anh và thú nhận rằng: Em thực sự không hề biết mình lại trở về bên nhau sau cái ngày đầu tiên rất xa ấy… Lần đầu tiên gặp anh, em chẳng ấn tượng gì về anh hết. Niềm vui với sự thành công đầu đời của tuổi hai mươi và ánh đèn rực rỡ nơi Cố Đô ngày ấy đã cuốn em đi, đã che mờ anh của em hôm ấy, để có lúc nghĩ lại em giận mình sao nông nỗi thế. Anh ngày ấy để cho em lãng quên. Anh ngày ấy để cho em ghét bỏ. Và em cũng chẳng kém gì anh nhỉ, em trong mắt anh ngày ấy là một đứa nhóc ngạo mạn và chẳng hiểu đời, em ranh vô tội vạ mà không đúng cách. Những từ anh dành để nói về em ngày ấy, chẳng phải là những mĩ từ tốt đẹp em mong, thế nhưng em lại nhớ. Bởi anh nhắc cho em về một thời hồn nhiên hết mực, đêm nằm ngủ vẫn mơ sáng thức dậy sẽ có ai đó mang hoa đến tận cửa phòng… Và quan trọng hơn, những lời anh nói nhắc cho em nhớ về một chặng đường dài và đầy những chông chênh mà mình đã lặng lẽ bước qua đời nhau. Đến hôm nay, khi em đã ở trong vòng tay anh rất chặt, anh vẫn bảo em rằng, hai đứa mình có thể… cùng nhau như hôm nay, là một quá trình đầy bất ngờ và biến đổi.Nếu bây giờ, thời gian quay lại, em vẫn sẽ chọn lựa, rằng mình lại bước lạnh lùng qua cuộc đời nhau như thế. Bởi sau những trải nghiệm và mất mát, mình sẽ biết nâng niu hơn những gì đang có hôm nay, mình sẽ có thật nhiều điều để nói, nhiều chuyện để kể và câu chuyện của riêng hai đứa mình, sẽ dài ra thêm với mở đầu đầy thú vị, anh nhỉ. Sự ngờ nghệch của ngày đầu tiên ấy, cho em trân trọng và hiểu hơn về anh của em hôm nay. Cảm ơn anh của ngày ấy! Cảm ơn anh, ngày ấy, đã cho em những tổn thương để em nhận ra mình quá trẻ con và ngờ nghệch trước anh bao dung và từng trải. Nhờ có anh, em đã lớn! Bài học đường đời đầu tiên về tình cảm mà anh dành cho, em sẽ mang theo trên suốt những hành trình sẽ đến.

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẽ cố gắng học hỏi, tìm tòi. Em chỉ mong mình không là người ngốc nghếch, vì em biết anh cần một người phụ nữ thông minh. Em tin, mình đủ biết điều để không cao ngạo tỏ ra em thông minh, em giỏi giang hết mực. Bởi trong thâm tâm, em luôn muốn sẽ là người phụ nữ bé nhỏ bên người đàn ông mạnh mẽ của riêng mình. Và em sẽ tự hào và hạnh phúc biết bao khi anh của em giỏi giang, thành đạt. Trong thâm tâm, em chưa bao giờ muốn cố giải thành công bài toán chứng minh rằng em thông minh, bởi em hiểu, nếu em tìm ra đáp án, đấy chính là lúc em thất bại lớn nhất trong cuộc đời.Vì anh là sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, nên em sẽ chẳng ngượng ngùng mà phải dấu những gì em không biết. Đôi lúc, em sẽ thật ngốc để nhận từ anh những cái cốc vào đầu đầy yêu thương.

Vì anh sẽ là người đàn ông của em, nên em sẵn sàng làm mọi thứ để anh cười, làm mọi việc để anh vui. Những điều tình tự em viết, những thứ lãng mạn em làm, những trò yêu thương em cố nghĩ. Có thể sẽ chẳng đẹp như những câu chuyên tình em vẫn đọc mỗi khi đêm xuống. Nhưng những dòng này, em vẫn sẽ gửi đến anh, chỉ để nói rằng, trở thành người đàn ông của em nhé, được không anh?

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Hạnh phúc với tớ là…


Có những thứ vẫn đang còn trước mắt, có nụ cười và nỗi buồn đan xen. Những ngày tháng tương lai có thể là bon chen và cạm bẫy. Nhưng ngay lúc này nên tận hưởng hạnh phúc đơn giản đã, cuộc sống có đợi ai đâu.

Hạnh phúc với tớ là ... 

Một bữa cơm trưa của mẹ, cái mặt phụng phịu của em gái,  một cái ôm của bà nội, một nụ cười hồn hậu của ba.
 
Nụ cười của "ai đó", nụ cười mà tớ có thể nhìn thấy nó vào mỗi ngày đi học ngay trước giảng đường buổi sáng, ngay ở buổi trưa ra về, và ngay từ những tấm hình trên FaceBook, ngay lúc này đây...
 
Hạnh phúc với tớ là… 1Hạnh phúc với tớ là... 

Một chầu nhậu vui chơi với lũ bạn, một dĩa mồi không lớn, lon bia, vài ly rượu, hát hò, chém gió, quên đi cái sự đời.

 
Một ly cà phê vào cuối tuần với mấy thằng bạn thân từ thời cấp 3. Tìm một góc nào đó, vài ly đen đá ít đường, nhạc dễ nghe, ngồi hàn huyên chuyện học tập, xả stress, nói chuyện tình cảm, chuyện cưa cẩm một bé nào đó, chuyện thất tình loạn xạ, hay thỉnh thoảng là "liếc nhìn" một cô gái đi ngang qua. 

Những lúc rảnh rỗi lượn xe dạo mát quanh bờ sông Hàn dạo một vòng bờ biển. Hay dư xăng một chút là sang Sơn Trà dạo chơi, gặp bạn bè bên đó.
 
 
Hạnh phúc với tớ là… 
Lúc nằm một mình trên ghế sopha, mở một bản nhạc hay, để rồi thả mình vào dòng suy nghĩ miên man với những cảm xúc bất chợt.
 
Những khi tớ cầm lấy bàn tay chai sạn của một cụ già, dẫn cụ ấy qua ngã tư, nghe cụ ấy cảm ơn bằng giọng nói trầm trầm của một người lớn tuổi. Hạnh phúc là khi tớ làm được việc tốt, cho dù nó nhỏ nhoi.
 
Hạnh phúc với tớ là… 

Một SMS chúc ngủ ngon của cô bạn dễ mến. Một cái emo thật dễ thương, ẩn trong một lời chúc ấm áp. Chỉ thế thôi nhưng vui biết chừng nào.
 
Những lúc cầm trên tay đồng tiền cho chính mình làm ra. Những đồng tiền nhỏ thôi, những mỗi lần nhìn nó, tớ lại nhớ đến hình ảnh ba còng lưng bên dàn xe tải, nhớ hình ảnh mẹ quần quật bên bếp lửa than, nhớ cái lúc gia đình gặp chuyện cơ hàn… Đồng tiền của mẹ, của ba thấm trong mồ hôi và nước mắt.
 
Hạnh phúc với tớ là… 

Những sáng tinh sương chở bé em đến trường. Sắc áo trắng lại gợi cho tớ nhớ về thời học sinh ngày trước. Những ngày thơ ấu, tớ cũng khăn quàng đỏ, cũng áo trắng ngồi sau xe của ba. Cái thời đã qua đem lại cho tớ chút niềm vui giữa bộn bề cuộc sống.
 
Hạnh phúc với tớ có thể sẽ còn trọn vẹn hơn nếu ta có một "ai đó" ngồi sau lưng vào mỗi dịp cuối tuần, được nhắn tin chúc ngủ ngon với họ, đưa đón họ đi học, kể cho họ nghe về gia đình mình, về những tâm sự và suy nghĩ của mình nữa. Có hợp lý không? 
 
Hạnh phúc ... ta cần, ai cũng muốn, xung quanh ta có nhiều hạnh phúc. Có những thứ vẫn đang còn trước mắt, có nụ cười và nỗi buồn đan xen. Những ngày tháng tương lai có thể là bon chen và cạm bẫy. Nhưng ngay lúc này nên tận hưởng hạnh phúc đơn giản đã, cuộc sống có đợi ai đâu!
 

Chỉ vì một chữ “ trinh tiết”

Người ta luôn nói rằng: “ yêu là mong muốn mang lại hạnh phúc cho người mình yêu!”. Nhưng có ai biết rằng, để làm được điều đó, người ta phải gạt bỏ đi sự ích kỷ, cái tôi cá nhân, và đôi khi là gạt bỏ đi chính hạnh phúc của chính mình.






Người yêu của em! Xin hãy để em gọi anh như thế. Và có lẽ rằng, anh sẽ mãi không thể biết được rằng, trong trái tim em, anh mãi mãi được gọi như thế!

Em…! Em không biết quyết định của mình 1 năm trước là đúng hay sai. Nhưng giờ đây, em đang phải từng ngày..cố gắng…gặm nhấm nỗi đau..nỗi nhớ anh trong đau khổ.

Thì thầm 204  được thực hiện bởi  Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa
Em yêu anh! Từng ngày, từng giây, từng phút, trái tim em không bao giờ ngừng yêu anh! nhưng em đã lựa chọn con đường đẩy anh ra thật xa em. Vì em muốn: trong trái tim anh, trong ký ức về mối tình đầu, em mãi là cô gái trong trắng, thuần khiết. Em nhớ mãi câu nói ấy, câu nói mà khiến em đã đưa ra quyết định đau đớn nhất của cuộc đời mình, “ Em là cô gái trong trắng, thuần khiết nhất trên thế giới này mà anh may mắn có được. Em ngây thơ, thuần khiết như viên pha lê trong suốt!!!

Chỉ vì một chữ “ trinh tiết” mà em đã phải xa rời anh! Em đã phải từ bỏ anh, từ bỏ đi hạnh phúc của cuộc đời em! Yêu anh 3 năm, em từ một cô bé ngây thơ trưởng thành dần dần trong tình yêu của anh! Em, em luôn nghĩ và tin rằng, em đến với anh với tất cả tình yêu chân thành nhất, với một tâm hồn trong trắng, và… em vẫn nghĩ, em là một cô gái “ trong trắng”. Mình yêu nhau, hạnh phúc, ngọt ngào…em đã mơ về một tương lai hạnh phúc của chúng mình…anh và em… 

Nhưng rồi một ngày kia, em nhận ra một sự thật đau đớn…em…đã không còn…thứ quý giá nhất của cuộc đời một người con gái. Đau đớn thay, không phải vì anh, và cũng không phải vì bất cứ một người con trai nào khác… Bởi vì số phận sinh em ra vói một cuộc sống vất vả…và… em không còn muốn nói đến lí do ấy nữa..

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Gửi anh tình yêu của em

Hà nội 9/11/2012.
 Chào a , tình yêu của em. Sáng nay bừng tỉnh thức giấc  như thói quen hàng ngày  em sẽ   lấy điện thoại đầu tiên vì e biết rằng e sẽ nhận được tin nhắn yêu thương từ a, nhưng thật buồn khi tin nhăn đó rất ngắn gọn " Chúc em buổi sáng tốt lành" cảm giác hơi hụt hẫng. E nhắn tin lại cũng chỉ nhận được  tin nhắn:"Uhm a ổn, cảm ơn em" a có bít rằng khi e  đọc  những tin nhắn đó e  bùn lắm không suýt khóc. hức. 
 Nghĩ lại hành động tối qua của em, e nghĩ chắc a lại mất ngủ rùi vì a là ngưới hay suy nghĩ mà. Có thể tối qua e đã có hành động hơi trẻ con  khiến a tức giận, sau đó a cũng xin lỗi em nhưng  thực sự tối qua em không thoải mái  vì a đã  tức giận với em và vì e trai e nữa. Nhưng a cũng đừng vì thế mà  thờ ơ lạnh nhạt với em chứ .Chắc hôm nay  e sẽ không làm được việc.
  Thời gian chúng ta  yêu nhau cũng chỉ có 1 time ngắn thôi  nhưng em đã yêu anh, tình yêu đó  rất chân thành và chắc anh cũng hiểu được điều đó đúng không. Em là người con gái rất bướng bỉnh, lòng tự trọng rất cao, và ít khi bị chi phối theo  ý kiến của người khác em thích sự nhẹ nhàng , ngọt ngào. Nhưng từ khi yêu anh e đã thay đổi nhiều đôi khi  nghĩ lại e cũng hơi giật mình vì mình đã thay đổi nhưng theo chiều hướng tích cực thì lại mỉm cười. Mỗi buổi sáng thức giấc  người đã làm cho e mỉm cười và vui vẻ đó là anh đó, nguồn động lực rất lớn  of e. E luôn hy vọng  nguồn động lực đó luôn bên em, yêu em trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bất kỳ tâm trạng nào hãy luôn hiểu em và động viên em nhé.
  Đừng xa lánh em, đừng lạnh lùng với em, đừng làm em bùn nhé anh.
 Hãy luôn nhớ rằng em yêu anh và yêu anh rất nhiều.
"Được yêu anh bên anh được anh yêu nâng niu
Thật là hạnh phúc đời em được say trong yêu thương
Được quên bao phiền muộn khi em bên anh cùng anh"
 Đừng giận em anh nhé .  Hãy luôn cười khi đừng trước em a nhé. Chúng ta 1 couple mà a nhỉ. Yêu nhau thật nhiều đừng làm nhau bùn  a nhé. 
Nắm tay em chặt anh  nhé để biết anh còn yêu em
Những nụ cười mình chia đôi để ngọt lim trên khóe môi
Nắm tay em chặt anh nhé nước mắt em nhiều khi rơi
Thế nhưng lòng không đơn côi biết rằng luôn có anh bên đời

Nắm tay em  chặt em nhé để anh đi cùng em thôi
Giữa con đường nhẹ mưa rơi giữa ngọn đồi lộng gió trời
Nắm tay em chặt anh nhé để gục đầu vào vai anh
Ngủ thật nhiều và thật lâu êm đềm trong giấc mơ yên bìn

Nhật ký ngày yêu

Em…khi ấy 20 tuổi, tóc ngắn, luôn biết cười, và nụ cười tỏa nắng… Lần đầu gặp anh, khi ấy, anh 22 tuổi, đang ngồi trước cửa phòng, bật “The day you went away” ầm ĩ. Em chạy ngang qua anh, anh trêu, gọi với theo, em không đáp lời… Khi ấy, với em, ấn tượng về anh, là số 0 tròn trĩnh

.
 Em… khi ấy 21 tuổi, vẫn biết cười, đã biết yêu, là mối tình đầu, là một người không phải là anh, có thói quen hay trèo lên sân thượng khu trọ với một tách café nóng và ngẫm nghĩ nhìn xa xăm… Anh khi ấy, 23 tuổi, hay theo em lên sân thượng, chọc  em đến khi em cáu điên dọa nạt, một là anh ở đây em xuống phòng, hai là ngược lại… khi ấy, chúng ta đã không còn xa lạ… Là hàng xóm, anh, vẫn thích trêu em, thích đập cửa phòng em ầm ầm, thích túm tóc mỗi khi em qua phòng anh, thích em tráng trứng cho anh khi anh mải chơi về muộn, thích dựng em dậy khi nửa đêm mùi toàn hơi rượu, ra lệnh: “Pha cho anh cốc mật ong nóng đi… Em khi ấy, vẫn rón rén khi đi qua cửa phòng anh, không dám bước mạnh, vẫn đôi khi đang ở trong nhà, nghe tiếng bước chân anh, là lao ra cửa, cài chặt lại, không dám thở mạnh, vì… sợ gặp kẻ rách trời rơi xuống, là anh, là mắt trước mắt sau, đảo nhanh như rang lạc lẻn lên sân thượng một mình để tận hưởng cái không khí yên bình... khi không có anh phá rối… Khi ấy, với em, anh đang tán em họ em, thích quấy rầy em, và là hàng xóm của em…

Em… khi ấy 22 tuổi, đã chia tay mối tình đầu, mắt buồn hơn, vẫn biết cười, đã chuyển phòng trọ. Anh, khi ấy, 24 tuổi, đã tốt nghiệp và về nhà. Khi ấy, hai chúng ta, nhân duyên này, tưởng đã kết thúc. Em bận rộn với học hành, thi cử, với công việc làm thêm,với dự định kiếm học bổng để du học… với trăm thứ bà rằng. Anh khi ấy, 14/02/2011, Valentine gọi điện cho em, em nhấc máy, anh và em, buôn đến 2 tiếng đồng hồ, vì những chuyện trời biển linh tinh, anh nói, em đồng ý đi, anh kêu bố mẹ đem lễ xin em về ngay, em cười đáp, thế à anh, nhanh nhá, em chờ, hehe… Cúp máy, anh, thi thoảng vẫn đùa em như thế, em quen rồi, chưa bao giờ tin là thật. Mỉm cười, và quên rất nhanh, khi ấy, với em, anh là người bạn, một mối quan hệ xã giao…

Em… khi ấy, 23 tuối, đã ra trường, với những vấp ngã đầu tiên, chới với, tương lai và cuộc đời không đẹp như những gì em nghĩ, em hi vọng, nụ cười không tươi nữa, nhưng vẫn ấm áp và dịu dàng… Anh, khi ấy, có lẽ tình cờ tìm được số điện thoại của em ở đâu đó, trong kí ức? Trong contact lâu ngày không dùng? Hay trong 1 lần em nhắn tin trên yahoo xin lại số anh vì em với mấy đứa bạn đang có dự định đi nghỉ tại nơi anh đang sống? Valentine năm đó, anh vẫn gọi cho em… Mình, liên lạc lại, thường xuyên hơn, thi thoảng, anh vẫn đùa, đồng ý nhé, anh kêu bố mẹ đem lễ xin em về, em vẫn cười, say rồi ông tướng ơi, em đồng ý rồi đó, anh đem lễ đi… Em, khi ấy, lại chấp chới, vì dự định, vì ước mơ không thành, vì chuyện gia đình đang bế tắc… Anh khi ấy, ở bên em, dịu dàng, lần đầu tiên em tin anh, “ Em đừng khóc nữa, anh yêu em”… Em đã là người yêu anh như thế, đơn giản đến không bao giờ ngờ tới…




Em… khi ấy, 23 tuổi, hết lòng yêu một người đàn ông, khờ dại, luôn một mực tin rằng người ấy cũng yêu em…Tình yêu của em, đơn giản là mỗi tối được nghe giọng nói của người đó, được chờ người đó gọi đến, dù chỉ là đơn giản: “Anh say rồi, đi ngủ đây…” cũng đủ để em mỉm cười yên tâm nhẹ nhàng, anh ơi, ngủ ngon nhé, em yêu anh… Tình yêu của em, đơn giản lạ thường, hạnh phúc là được gặp anh, một tháng đôi lần, dù say chết ngất, nhét cả đống thuốc vào người, nhưng nghĩ đến nụ cười của anh, em vẫn chăm chỉ ngồi 4h xe để về thăm anh. Em, thương  anh, nhiều lắm, luôn tự nhủ lòng, yêu xa, cả 2 cùng thiệt, nhưng thay vì nghĩ mình thiệt, hãy nghĩ đối phương cũng thiệt, cứ thế, mà nghĩ cho nhau, cùng nhau vượt qua. Em, khi ấy, dù biết anh nói dối, nói chuyện điện thoại với người cũ, dù bật khóc, nhưng vẫn mỉm cười tha thứ, vì anh nắm chặt tay em, vì bước đi trên từng nhịp xuống dốc núi, mình dìu nhau, vì anh cõng em trên lưng đi dọc bãi biển thật dài. Em, khi ấy, dù đang ốm bệt lệt, sốt cao, cổ họng đau rát, răng lợi sưng to, không thể mở miệng nói chuyện, duy trì sự sống bằng thuốc giảm đau và nước, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật, tự tay chọn từng quả dâu tây, để dành tặng anh vì mọi thứ dành cho anh, người em yêu thương, em đều muốn tự tay làm. Anh, khi ấy, nhận được chiếc bánh sinh nhật của người con gái yêu anh, phổi phù ngọn nến, nhắm mắt ước, cắn một miếng nhỏ trong chiếc bánh, và để lại chiếc bánh chơ chọi tại quán café sau khi hết tiệc mà không một chút ngoảnh mặt. Em, đôi mắt lặng buồn, đây là chiếc bánh đầu tiên em làm cho người yêu, dành hết tình cảm và công sức… Anh, khi ấy, nói với người con gái yêu anh, từ giờ về sau chỉ được làm bánh sinh nhật cho mình anh thôi nhé… Em, khi ấy,một câu nói từ anh, lại mỉm cười hạnh phúc…

Em, khi ấy, 23 tuổi, nằm lăn lóc trong bệnh viện, đối chọi với gần chục mũi tiêm một ngày, với nguy cơ, nhiễm trùng máu, không có anh bên cạnh, dằn dỗi, anh không thương em… Anh, khi ấy, dịu dàng, anh không thương em thì thương ai? Lại mỉm cười, bao nhiêu tủi hờn trong em biến mất, bao nhiêu đau đớn cũng theo lời nói của anh, sạch trơn, em hạnh phúc, ngốc nghếch và giản đơn… Anh, khi ấy, trên facebook người yêu cũ, vẫn em iu ngọt ngào… Em có biết, luôn tự tìm cách biện hộ cho anh, giả vờ ngốc, khờ dại lặng im… Chỉ cần anh còn yêu em, sẽ không bao giờ em rời xa anh… Anh, khi ấy, đã là người em yêu quá nhiều.



Em, khi ấy, 24 tuổi, đón sinh nhật trong viện, vẫn là những mũi tiêm, là những cơn đau, là nỗi nhớ về anh, và chờ đợi. Anh, khi ấy, tối ngày sinh nhật em, bỏ mặc em ở nhà mong ngóng anh, vì anh bận đi bar với bạn bè, em, nằm im, nắm chắc điện thoại, chờ anh vì lời nói, hôm nay anh về sớm để gọi cho em… gần 2h sáng,đã qua ngày sinh nhật em, em vẫn chưa nhắm mắt, thói quen của em là vậy, khi nào anh chưa nói, anh đã về, em sẽ chẳng thể ngủ yên. Anh, sau hàng loạt sms của em, sau cuộc điện thoại, ngái ngủ trả lời: “Anh về rồi, khi nãy vui quá nên uống say quên không gọi cho em”…Ngày hôm sau, đã định giận dỗi, đã định mặc kệ, không nghe điện thoại, sẽ không thèm gặp anh… Nhưng, vẫn nhờ cô bạn thân hỏi anh đã đi đến đâu rồi, đi có cẩn thận không? Ngày hôm ấy, anh có việc ở gần nhà em, hứa sẽ thăm em… Em thương anh, 150 km xa cách, lại dặn lòng, dỗi thế thôi, nhớ anh nhiều lắm…

Em, khi ấy, 24 tuổi, đã chính thức không còn là con gái, đã là người đàn bà… của anh… là người đàn bà vẫn  mỉm cười trước mỗi lần anh cáu: Em phải gọi dạ, bảo vâng, nói phải nghe đe phải sợ anh nhỉ?… Em, khi ấy, thích nằm bên cạnh anh, nhẹ nhàng vuốt hàng mi cong của anh, trong vòng tay, lắng nghe nhịp thở của anh, đoán xem, anh đang ngủ chập chờn hay đã say giấc? Em, chưa bao giờ ngủ sau anh… Em, khi ấy, tóc đã dài ngang lưng, chưa từng muốn cắt vì biết anh, thích em để tóc dài… Anh, khi ấy, đã không còn thích những quan tâm nhỏ bé của em, đã không còn muốn uống cốc nước giải rượu do chính tay em pha, đã để kệ em với những tủi hờn, đã không còn nói “Đừng khóc nữa, anh yêu em”…

Em, khi ấy, 24 tuổi, bắt đầu trở thành phiền phức của anh, khi gọi cho anh vì lo lắng không biết anh đã xong việc về nhà chưa? Vì công việc của anh, phức tạp em không yên tâm? Vì sợ anh quá chén, sẽ sảy ra tai nạn, vì thương anh vất vả, vì lo anh sẽ ốm do luôn cậy sức khỏe của mình … Anh, khi ấy, đã bực mình với em, đã muốn tự do và một mình…

Em, khi ấy, 24 tuổi, anh khi ấy, 26 tuối, mình chia tay… Em khi ấy, đã khóc hết nước mắt cho anh, anh khi ấy, đã muốn đi về phía không em…



Em, khi ấy, 24 tuổi, sảy thai, nguyên nhân: Sức khỏe yếu, thời gian đầu mang thai, tâm lý không ổn định… khi đó là nửa tháng sau khi mình chia tay, con.. được 4 tuần tuổi, đứa trẻ có hàng lông mi cong vút giống anh và nụ cười giống em… đã không còn… Lần đầu biết mình sảy thai, cũng là em biết mình mang thai. Em, khi ấy, đã nhủ lòng, sẽ chôn chặt bí mật này, muốn kết thúc tất cả nỗi đau đớn, rạn vỡ, tan nát và mất mát, không còn biết cười, ánh mắt chứa một trời đau thương… Nỗi đau ấy, chưa bao giờ có thể biểu hiện bằng lời… Anh, khi ấy, đã có mối quan hệ mới, cuộc sống vẫn vui vẻ không hề biết đến nỗi đau đang dần giết chết em...

Em, khi ấy, 24 tuổi, tròn 49 ngày con, em quyết định nói cho anh biết, sự thật, về con... Không phải vì níu kéo anh, không phải vì muốn anh có trách nhiệm, không phải vì muốn anh chia sẻ nỗi đau với em… Em chỉ vì con, em muốn con ra đi thanh thản, được an ủi vì ít nhất, bố nó cũng biết nó từng có mặt trên đời… Em, khi ấy, 24 tuổi, đã chuẩn bị tinh thần, có lẽ anh không tin lời em nói, có lẽ anh không quan tâm… đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt… Anh, khi ấy, 26 tuổi, khi nghe mọi chuyện em kể, đã trả lời em rằng, vì anh mới như vậy, thà em chửi anh chứ đừng đối xử với anh thế này nhưng sau đó 10 tiếng, vào ngày 49 ngày của con, đã chính thức thay đổi quan hệ trên facebook là hẹn hò với cô bé anh từng nói, em hiểu nhầm mọi chuyện, chẳng có cô bé nào đâu, chính thức báo hỷ vào lễ thất tuần của con em…

 Em, lúc này, 24 tuổi, chính thức đã bị anh dẫm nát trái tim, trắng tay và tuyệt vọng…

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Tâm trạng người con gái khi yêu thật lòng...

Người con gái khi yêu thật lòng... 1

.. Thì tự nhiên sẽ dành hết tâm tư tình cảm cho đối phương, và đôi khi chỉ cần vài cử chỉ trìu mến được nhận lại là đã mang cảm giác của người hạnh phúc nhất trái đất rồi.


Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng luôn cố gắng thay đổi bản thân, làm mọi việc, kể cả những điều ngu ngốc chỉ để trở nên vừa lòng, xinh đẹp trong mắt người ấy. Đôi khi đó có thể là “lần đầu tiên em nói dối” rồi cả những lần sau nữa… cũng chỉ bởi vì yêu… và dẫu biết những điều đó là sai, vẫn cứ ngây thơ tôn thờ chủ nghĩa yêu thương.
 
Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng là sẵn sàng bỏ qua tất cả lời ra tiếng vào, khen chê này nọ để bảo vệ những cảm xúc dành cho người ấy, coi người ấy là thần thánh mà tôn sùng một cách vô điều kiện. Cái kiểu bảo vệ ấy, giống như thể một người mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả mọi thứ để bảo vệ đứa con của mình. Có khi đúng và có khi sai.
 
Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng là trọn vẹn, là hết mình cho người thương, là không ngại thay đổi tâm hồn mình để vừa vặn hơn với bản chất không hề biến đổi của người con trai. Khi yêu, dù người con gái có ích kỷ đến bao nhiêu thì cũng trở nên thật rộng lượng trước người ấy. Sẵn sàng tha thứ tất cả, mà có khi điều nhận lại được chỉ là một câu xin lỗi, một câu nhớ hay một câu yêu không thật lòng.
 

Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng thì dù trái tim có cứng rắn, mạnh mẽ như thế nào đi nữa rồi cũng trở nên mềm nhũn trước những điều mang nghĩa là yêu thương. Chỉ cần người con trai nhẹ nhàng quan tâm, chỉ cần người ấy biết cách đưa tay, khẽ chạm vào sợi tóc của mình trước mỗi cơn gió thoảng qua là người con gái đã trở nên yếu mềm như chưa từng vậy.
 
Bởi một người con gái khi yêu, yêu thật lòng là tự sâu tâm can luôn có hơi hướng của sự đợi chờ. Cứ chờ, cứ đợi hết lần này đến lần khác và cố gắng cho đến một ngày người ấy chỉ yêu mỗi mình thôi… cứ tin thế mà đôi khi biết nó là vô vọng.
 
Bởi một người con gái khi yêu, yêu thật lòng luôn hi vọng đến một ngày người con trai có thể nhận ra bản thân mình đặc biệt, là duy nhất trên cõi đời này và rất đáng để người ta tự nguyện bỏ đi tất cả mọi thứ chỉ để có được mình. 
 
Bởi một người con gái khi yêu, yêu thật lòng dù có keo kiệt đến bao nhiêu cũng không không tiếc gì tình cảm, những giọt nước mắt cho đi vì người mình yêu. Khi đã trót thương một người con trai, người con gái vô thức quên đi bản thân mình trong cuộc sống ngày thường, cứ lãng đãng tồn tại như cánh bèo trên dòng nước chảy ngang.

Người con gái khi yêu thật lòng... 2
 
Bởi một người con gái khi yêu, yêu thật lòng là yêu thật nhiều, còn tin đến vô cùng…
 
Nhưng một người con gái khi yêu, yêu thật lòng sẽ chấp nhận bước đi không tính toán khi tất cả niềm tin yêu bị phá vỡ, khi nhận ra không còn điều gì có thể bấu víu lấy được. Dù người con gái hiểu rằng, tìm thấy được tình yêu trong đời này là rất khó, phải bằng mọi cách mà nắm giữ nó… Nhưng để làm gì, khi cố níu kéo một thứ tình yêu vô vị, mãi chỉ có sự cố gắng đơn phương như thế…
 
Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng sẵn sàng chia tay, cố gắng quên đi một người con trai không phải bởi vì hết yêu, hết tình cảm mà bởi vì đã quá đau rồi mà thôi. Khi đó, với người con gái, yêu thương qua đi, chỉ còn nỗi đau ở lại. 
 
Còn người con trai khi có một một người con gái yêu, yêu mình thật lòng họ sẽ như thế nào?…
 

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Một chuyện tình vu vơ

Một chuyện tình vu vơ 2

Nhỏ Xí Xọn loay hoay lau bàn, hôm nay được ngày đến quán sớm để dọn dẹp, mọi người ca trưa khi về đã quên mất một nhiệm vụ tối quan trọng, đó là lau chùi mớ bòng bong sau khi bữa trưa tàn phá.


Một mối quan hệ vu vơ, một tình cảm vu vơ khó định hình. Nhưng biết chắc là vui khi nhìn thấy con người đó, ấm áp và tin tưởng khi người đó dắt tay đi qua nhiều con phố...


 
Xí Xọn nhí nhảnh hát, vừa hát vừa làm là những hành động thường thấy. Cô bé có nụ cười khá duyên với má lúm, răng khểnh và đôi mắt tròn xoe ngồ ngộ. Để ngẫm xem nào, nếu muốn dành dụm một món kha khá cho sinh nhật mẹ thì nhất định tiền lương làm thêm tháng này không thể để âm được – hiển nhiên rồi! Khổ nỗi, lúc nào, bất cứ lúc nào cầm được tiền lương trên tay là Xí Xọn đã có thể nhận ra chúng tan biến nhanh hơn một hòn nước đá để ngoài trời nắng gắt.
 
- X2, hôm nay đi làm sớm nhỉ?
 
- Dạ. Chiều nay em được nghỉ nên em đi sớm. Anh cũng thế mà!
 
Xí Xọn cười tít mắt. Đầu Đinh làm cùng quay nghiêng cười đáp lại, khuôn mặt cũng tươi tắn không kém.
 
- Hey, em năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
 
- Đừng bao giờ hỏi tuổi phụ nữ, anh có biết không hả?
 
- Đâu có. Tại thấy em cứ bé loắt choắt, giống như học sinh cấp một!
 
- Ầy, vậy là gián tiếp chê em có đúng không?
 
- Ầy, là chê trực tiếp luôn mà!
 
Hai con người đứng quay lưng về phía nhau, vừa trò chuyện vừa làm việc. Mỗi người một việc nhưng lại thấy hay hay vui vui khi được tám chuyện cùng người còn lại. Nói thật, ở cái quán này Xí Xọn thích nhất là được nói chuyện với anh Đầu Đinh. Anh này mới vào làm ở quán, nghe đâu là để kiếm tiền đóng tiền học lại mấy môn ở trường đại học. Xí Xọn có lần trêu anh, chắc tại anh mải theo đuôi cô nào, mải trồng cây si cô nào nên kết quả mới tệ hại như thế. Đầu Đinh chỉ chậc lưỡi.
 
- Chà, nói sao giờ nhỉ. Khi học đại học đâu phải cứ chăm là được đâu em.
 
Nói rồi anh khuyến mãi thêm cho Xí Xọn một cái nháy mắt cực duyên. Mất mấy ngày liền cô bé nhận ra rằng mình đã say nắng. Một cơn cảm cúm đột ngột không hề có dấu hiệu báo trước, đùng một cái, thích là thích thôi!
 
***
 
Hôm nay giống như mọi ngày, Xí Xọn cố gắng đến chỗ làm sớm hơn một chút. Trong khi đã cố làm hết việc dọn dẹp các phòng nước, sắp xếp lại ly dĩa, đặt menu lên từng bàn, để thêm giấy ăn và ngồi ngoan ngoãn như con mèo con ở quầy pha chế thì cô bé mới nhận ra một điều: Đầu Đinh chưa đến!
 
Thế là cô bé bắt đầu nghĩ ngợi, có khi anh bận việc, có khi anh xin nghỉ làm một hôm. Cũng có thể là… tự nhiên anh nghỉ làm luôn, không đến quán để làm cùng Xí Xọn nữa. Hai má bất giác trở nên nóng bừng, Xí Xọn không biết tại sao mình lại phải quan tâm đến sự xuất hiện của Đầu Đinh ở quán. Thật ra trước đây, khi không có anh chàng ấy đến thì vẫn một mình cô bé đảm đương ca chiều, từ mười hai giờ trưa đến năm giờ chiều mà. Chẳng mấy khi thấy buồn, chẳng mấy khi thấy mong ngóng sự xuất hiện của một-ai-đó cả. Xí Xọn ngồi xị mặt, lúc ấy những vị khách đầu tiên của buổi chiều đã vào quán, kéo ghế lục đục. Cô bé lại nhanh nhảu bê nước và đứng chờ người ta gọi đồ uống.
 
Một chuyện tình vu vơ 1
 
Cứ thế, suốt buổi chiều Xí Xọn buồn thiu vì Đầu Đinh đã không đến thật. Có khi nào điều cô bé nghĩ là thật? Tự nhiên lặn mất tăm không sủi bọt, hay có chuyện gì xảy ra với anh?
 
Aizz, chắc là không có chuyện gì đâu, cô bé đã làm cho mình lo lắng quá nhiều rồi. Tự nghĩ rồi tự vỗ vỗ đầu, đang chuẩn bị thu dọn và giao ca cho các anh chị buổi tối thì Xí Xọn thấy cánh cửa kính của quán bật mở. Dáng cao gầy và khuôn mặt sở hữu nụ cười duyên của quảng cáo kem đánh răng P/s làm Xí Xọn đỏ mặt.
 
- X2, chuẩn bị về hả em?
 
- Vâng. Hôm nay anh nghỉ làm ạ?
 
Xí Xọn phụng phịu hỏi như hờn. Nhưng thật ra chẳng có gì để hờn cả, chỉ là cô bé tự nhiên thấy ấm ức thôi. Như kiểu anh chàng đi đâu, làm gì, với ai cũng trở thành mối bận tâm của riêng cô bé. Buồn cười nhỉ? Cơn cảm cúm này sẽ kéo dài được bao lâu? Sẽ trở nên ám ảnh Xí Xọn về hình ảnh Đầu Đinh đến bao giờ mới chịu thôi?
 
Xí Xọn cười buồn, tự biết thu xếp để ra về, lủi thủi như một đốm sáng nhạt nhòa đang dần di chuyển từ chỗ quầy pha chế ra ngoài cửa kính, rồi lại nhạt nhòa di chuyển từ phía cửa kính ra ngoài đường.
 
Trời tối, phố lên đèn, Xí Xọn vốn dĩ đã là đốm sáng nhạt nhòa di chuyển chập chạp nên khi hòa vào muôn vàn màu sắc lung linh ấy cũng lại càng trở nên nhạt nhòa mờ ảo. Xí Xọn cứ vừa đi vừa nắm lấy tay mình, hơi hơi buồn khi Đầu Đinh đã không cất lời trả lời câu hỏi của Xí Xọn. Có vẻ như anh còn mải chuyện với mấy chị mới đến. Nói thật thì trong đó có một chị xinh hơn Xí Xọn, đằm thắm hơn Xí Xọn. Với cái hiểu biết cá nhân thì cô bé đoán chắc mười mươi anh đã để ý chị ấy rồi.
 
Ôi thôi bắt đầu cái vòng luẩn quẩn. Xí Xọn thích anh Đầu Đinh. Anh Đầu Đinh thích chị mới tới. Còn chị mới tới kia thích ai thì chưa biết. Có hai trường hợp:
 
- Cũng thích anh Đầu Đinh.
 
- Không thích anh Đầu Đinh, thích một ai đó khác từ trước, hoặc vốn chẳng có ai để thích cả.
 
Xí Xọn ngước mắt lên nhìn, bước chân đã chậm lại càng thêm chậm chạp. Anh Đầu Đinh đi phía sau, một lúc chạy lên vỗ vai cô bé.
 
- Hey! Sao tần ngần thế?
 
- Chẳng có sao cả. Trời này làm gì mà đã có sao.
 
Xí Xọn không buồn nhìn vào mắt Đầu Đinh để nói. Tự nhiên cái cô bé cấp ba hờn dỗi, tự nhiên cái cô bé cấp ba đỏng đảnh.
 
- X2 này, em đi prom bao giờ chưa?
 
- Xì, em đi đầy rồi. Ở lớp em đi suốt.
 
- Ờm… thế thôi…
 
Đầu Đinh vừa đi bên cạnh cô bé vừa ỡm ờ, đan hai tay để sau gáy, cứ thế lẩm nhẩm.
 
- Thế thì thôi vậy, định rủ em đi cùng…nhưng mà…
 
Xí Xọn hứ dài một cái rồi lầm lũi đi nhanh hơn, đi nhanh hơn trên con đường nhiều ánh sáng. Tự nhiên bao nhiêu bực dọc khi nãy cứ chảy ra, rồi tan biến hết sạch trơn. Hay thật đấy, chỉ một câu nói của một người mà ngổn ngang của cô nhóc lớp mười hai được dẹp loạn, lại còn biết vờ hờn và giấu mặt đi để cười mỉm nữa chứ.
 
 
X2 càng đi nhanh thì D2 cũng càng đi nhanh. Cứ như vậy đi bên cạnh nhau. Nói thật, Xí Xọn thấy vui lắm lắm! Vì có anh Đầu Đinh đi cạnh đưa Xí Xọn về tận nhà.
 
Lúc ở cổng, Xí Xọn hạ giọng hỏi.
 
- Anh tính rủ em đi đâu thì rủ luôn đi! Để em còn biết xếp lịch chứ!
 
Đầu Đinh bật cười, xoa xoa tóc mái ngắn lòa xòa trên trán của Xí Xọn. Lúc này Xí Xọn thấy mình đã nhỏ bé lại càng trở nên nhỏ bé, cô bé cười, cười tít mắt, nhìn ngồ ngộ.
 
- Ừa. Cuối tuần lớp anh có party, quy định rủ một cô bạn gái đi cùng. Nhưng anh không có nên anh rủ em gái Xí Xọn đi chung. Có được không?
 
Xí Xọn hơi tần ngần, anh Đầu Đinh nói cô bé chỉ là em gái, tức là còn trẻ con. Nhỉ?
 
- X2, đi nhé!
 
Đầu Đinh lại cười, nụ cười đẹp chết người ấy khiến Xí Xọn lặng im. Xem nào, cách biệt tuổi tác không quá lớn, chênh lệch chiều cao cũng không quá nhiều, thân hình tuyệt đối không phải là sự cản trở. Nhưng chỉ vì anh D2 quá vô tâm nên cô gái X2 trở nên tự tủi thân một mình.
 
- Để em xem đã. Em chưa biết nữa.
 
Nói rồi Xí Xọn đóng cửa, Đầu Đinh còn đứng đó cho tới khi đèn phòng cô bé tắt mới quay về. Chí ít thì hôm nay anh chàng D2 cũng cảm giác mình tự tin hơn đôi chút. Thích nhìn cái má hây hây hồng, thích nhìn nụ cười tít mắt, thích cả cái hờn dỗi vu vơ 100% con gái ấy mà cứ vừa đi vừa tủm tỉm cười.
 
Đêm về khuya và trời trở gió, Đầu Đinh lang thang trên phố, hít hà cho căng lồng ngực cái mùi hương hoa sữa nồng nàn.
 
***
 
Buổi party gặp trục trặc, Đầu Đinh loay hoay không biết giải thích thế nào với Xí Xọn. Có thể là hoãn, cũng có thể là không tổ chức nữa. Mấy ngày vừa rồi thấy Xí Xọn hát ca yêu đời lắm, nhìn có vẻ xinh hơn với bím tóc buộc lệch. Lúc này đang vắng khách, cả Đầu Đinh và Xí Xọn đều ngồi chơi. Nhưng cô bé lại mải mê chạy lon ton ra ngoài ban công để tưới mấy chậu cây xanh của nhà anh chủ. Anh chủ chẳng thế mà khen Xí Xọn suốt cả ngày. Nhìn cái dáng vẻ ấy lại thấy… tim lâng lâng.
 
Đầu Đinh quen Xí Xọn như thế nào nhỉ? Có buổi tối muộn, lúc Đầu Đinh về sau trận bóng, chạy qua quán trà sữa để nhâm nhi với cô bạn thân. Lúc vào quán thấy cô bé lon ton chạy bàn hay cười rất tươi và rất duyên. Thấy ai đó phía quầy pha chế gọi vọng ra là: “Xí Xọn ơi, hai xúc xích ở bàn 12!”. Thế mới biết cô bé này là Xí Xọn, cái tên ngồ ngộ, hay hay, y như người vậy. Nhưng mấy lần tìm đến quán cũng cái khung giờ ấy thì chẳng thấy bóng dáng cô bé đó đâu nữa. Vừa hay thấy cái quảng cáo tuyển nhân viên, cũng liều mạng xin phép để làm thêm ở quán. Cắc cớ thế nào lại gặp trúng Xí Xọn ngay buổi đầu đi làm thử.
 
 
Lần đầu chạm mặt trực tiếp còn có cảm giác rất yomost!!! Chả là chưa quen việc, chân tay lóng ngóng thế nào, lại cứ chăm chăm nhìn theo cái dáng lon ton ấy nên vấp oạch một cái, rơi đổ vỡ đủ hết các thể loại. Xí Xọn chạy ra xin lỗi khách rối rít… hộ. Thu xếp mảnh vỡ… cũng hộ. Rồi ù té sang bên kia đường mua băng gạc, urgo… hộ nốt. Đầu Đinh nhà mình trái tim rung rinh lại càng thêm rung rinh. Cứ chăm chú nhìn khuôn mặt Xí Xọn mà thích thú.
 
- D2, anh làm gì tẩn ngẩn tần ngần ra thế?
 
Xí Xọn kê ghế lại gần chỗ Đầu Đinh, hơi bị giật mình, xong cũng có phòng thủ chắc chắn nên may không sao.
 
- À, vụ party…
 
- Vụ đó làm sao ạ?
 
- Lớp anh hoãn rồi.
 
- Hì. Em biết mà!
 
Xí Xọn cười, lúm đồng tiền xinh ơi là xinh. Đầu Đinh thấy buồn. Chẳng lẽ vì không “phải” đi với mình nữa nên thấy vui mà cười tươi như thế. Chẳng gì cũng là thằng sinh viên gần ra trường, thu hết can đảm, Đầu Đinh hỏi lớn.
 
- Ê! Em thấy thế nên vui lắm hả?
 
Vừa nói xong thì tự ý cốc đầu Xí Xọn một cái “cốp”. X2 nhăn mặt, nhưng vẫn cười.
 
- Đồ ngố này, anh thích chết đúng không?
 
Thế là trận chiến muôn lần như một, Xí Xọn cầm giẻ lau đuổi Đầu Đinh vòng quanh quán. Những lúc thế này cứ muốn chẳng có khách nào vào để hai đứa cười khúc kha khúc khích. Nhưng thật sự là nếu không có khách chắc chẳng có tiền lương đâu. Keke.
 
***
 
Một tuần liền sau cái ngày hôm ấy, Đầu Đinh lại không thấy Xí Xọn đâu nữa. Đến quán cả buổi sáng, chiều, tối để xem cô bé có đổi ca với ai không thì tuyệt nhiên là không. Lúc hỏi anh chủ, anh chủ bảo là Xí Xọn xin nghỉ việc rồi, hỏi lý do thì không nhắc đến. Đầu Đinh buồn buồn rầu rầu xin nghỉ làm hôm ấy, định qua nhà Xí Xọn. Tự nhiên cứ theo hương hoa sữa mà đi đến, cứ theo dọc con đường dài mà đi đến, cứ theo cảm giác của cái hôm chạy đuổi theo Xí Xọn từ quán trở về rồi cứ thế mà đi đến. Đến nhà, nhà Xí Xọn khóa cửa, đèn tắt. Đầu Đinh trầm ngâm.
 
Có lần Xí Xọn hỏi.
 
- Anh D2 ơi, nếu em không chăm cây nữa thì anh nhớ chăm nhé? Mấy chậu cây ngoài hành lang kia kìa.
 
Lúc ấy Đầu Đinh chỉ cười trừ. Việc này là việc của con gái mà, sao tự nhiên lại bảo Đầu Đinh chăm cây? Xí Xọn còn hỏi về việc gia đình, bạn bè, đại loại là quan tâm đến Đầu Đinh. Nhưng lúc bấy giờ cũng cứ vẩn vơ nghĩ rằng tự nhiên thế thôi. Haizz, hóa ra Xí Xọn có ý định nghỉ việc từ lâu rồi, làm một thời gian rồi chắc chắn vẫn sẽ nghỉ.
 
Một chuyện tình vu vơ 3
 
Đầu Đinh quay người lại, bước dài lê thê, đèn đường vàng vọt, hoa sữa vẫn nồng nàn. Đầu Đinh tự nhiên thấy nhớ, nhớ Xí Xọn quá! Cái vẻ lí lắc ngày thường, cái vô tư lự của cô bé lớp mười hai.
 
- X…
 
Đầu Đinh nhìn thấy dáng của Xí Xọn bước xuống xe đằng sau một người. Người đó nhìn mặt non choẹt, chắc là bạn cùng lớp, đi xe đạp, nhưng vẫn rất ra dáng cầm lấy tay Xí Xọn để dỗ dành.
 
- Ngủ ngon nhé!
 
Thế là Đầu Đinh không đủ can đảm để cất tiếng gọi to. Tiếng gọi trong cổ họng định bay ra thì bị ghìm lại. Đầu Đinh thở dài.
 
“Cũng có là gì đâu mà gọi.”
 
Anh bạn của Xí Xọn quay xe ra về, cô bé hôm nay xinh lạ, áo trắng, váy đồng phục, tóc tết mái, vai đeo balo. Đầu Đinh lại thấy tim mình mềm nhũn. Cô bé này mọi khi chỉ nhác thấy bóng dáng thôi là đã bắt đầu hét to, gọi lớn cái tên Xí Xọn, hay được gọi tắt và viết tắt là X2… nhưng hôm nay thì…
 
- Anh D2! Anh làm gì ở đây thế?
 
Cái câu hỏi của cô bé này ngộ ghê. Người ta đến nhà mình, chờ mỏi chân và bị muỗi đốt thì lại thốt ra câu hỏi thản nhiên: “Anh làm gì ở đây thế?”
 
Đầu Đinh không trả lời, cốc nhẹ vào đầu Xí Xọn một cái, rồi hỏi với vẻ lạnh lùng.
 
- Tưởng cô quên tôi rồi.
 
- Hì hì.
 
Xí Xọn cười, nụ cười giả lảng.
 
- Em nghỉ việc rồi hả?
 
- Vâng. Em mới nghỉ chiều nay.
 
- Sao không cho anh biết?
 
- …
 
Xí Xọn chưa về nhà, đi dạo cùng Đầu Đinh một quãng đường dài, vòng ra cả phố. Phố lên đèn từ lâu, vẫn ánh sáng lung linh huyền hoặc và mang tất cả những âm thanh náo động của phố buổi đêm. Có gió thoảng, gió đẩy đưa mùi hoa sữa tràn về bên cánh mũi, Đầu Đinh thấy tay mình trống trải, cô bé đi bên cạnh vẫn im lặng.
 
- Em vừa đi học về à?
 
Đầu Đinh vừa định đưa tay ra nắm lấy tay người đi cạnh thì bàn tay đó rụt lại, vội với ra sau túm lấy balo rồi lấy ra trong đó một gói nhỏ. Đầu Đinh nhìn chăm chú, bàn tay khi nãy cũng tự nhiên khép hờ.
 
- Có quà cho anh này!
 
Một bánh cupcake nhỏ bằng bàn tay, hình gấu với cái tai và cái miệng ngồ ngộ. Đầu Đinh bối rối. Lần đầu trở nên bối rối nhiều nhất có thể với một cô bé đáng yêu ơi là đáng yêu.
 
- Cho anh hả?
 
- Vâng. Quà đầu tay của lớp học làm bánh đó anh!
 
Xí Xọn cười tít mắt. Chìa ra cái bánh gấu nhỏ gọn lỏn trong lòng bàn tay. Đầu Đinh cầm lấy cái bánh, rồi tay kia đặt lên cầm lấy tay của người cho bánh. Đầu Đinh thỏ thẻ.
 
- Đi dạo với anh một lúc nữa nhé!
 
***
 
Xí Xọn kể cho anh nghe về món quà tặng mẹ mà Xí Xọn đã quyết tâm thực hiện. Là một khóa học làm bánh cơ bản rất con gái và rất thú vị. Rồi đến ngày đó, Xí Xọn sẽ tự tay làm tặng mẹ một cái bánh vừa ngon lại vừa hoành tráng. Chính vì tiêu chí đó mà Xí Xọn đi làm thêm, thật ra công việc làm ở quán Classic hoàn toàn bị giấu mẹ, mẹ mà biết chắc Xí Xọn sẽ chẳng bao giờ được làm. Cứ mỗi ngày, sau khi đi học ở trường thì lẻn ra quán làm việc, cứ thế cứ thế…
 
- Em lắm trò thật đấy!
 
Tay Xí Xọn vẫn nằm yên trong tay Đầu Đinh. Trời thu nhiều gió, phố nhỏ thơm lừng mùi hoa sữa, tay Xí Xọn bị gió làm cho lạnh buốt, trong khi tay anh Đầu Đinh thì ấm, ấm lắm. Cái lúc anh ấy cầm lấy bánh từ tay Xí Xọn, cái cảm giác ấm áp cứ lan tỏa, nhẹ nhàng.
 
- Vì em yêu mẹ em nhất trên đời!!!
 
Xí Xọn nói hơi to, miệng cứ nhoẻn cười.
 
- Cái bánh của anh là demo nhé, hôm nay em mới tập tành làm thôi, chắc chưa ngon lắm đâu!
 
Cô bé lại tít mắt, Đầu Đinh không nói gì, đưa cái bánh cupcake nhỏ xinh lên miệng cắn một miếng. Sau chừng hai phút, D2 gục gặc đầu.
 
- Không đâu, ngon mà. Em ngoài cái tài gây thương nhớ cho người khác thì cũng có tài làm bánh nữa đúng không?
 
Đầu Đinh nói nhanh, quay mặt đi chỗ khác. Tự nhiên thấy cái bánh đã nhỏ lại càng nhỏ hơn, cắn mới có mấy miếng vội thôi là đã hết sạch, Xí Xọn đi bên cạnh bông đùa.
 
- Anh mà cứ cắn nữa là tự cắn vào tay đấy!
 
Cả hai im lặng. Một thoáng vu vơ bất chợt được gọi tên. Đầu Đinh cùng Xí Xọn đi bộ về phía cổng của cô bé. Xí Xọn rút bàn tay mình khẽ khàng nhất có thể ra khỏi bàn tay to, mạnh mẽ và ấm áp đó. Lần đầu tiên cô bé cũng thấy mình miên man hạnh phúc, cái thứ cảm xúc tinh khôi lan tỏa khắp ngõ ngách con tim một cách nhẹ nhàng.
 
- Anh về đi nhé! Ngủ ngon!
 
- Giống như câu hát của bài Cơn gió lạ quá! Lần sau thay vì nói thì em hát cho anh nghe đoạn này nhé!
 
Đầu Đinh xoa xoa tóc mái, nhưng bất giác rụt tay lại, vì cô bé hôm nay tết tóc mái một bên, nhìn như nàng công chúa tóc mây xinh xắn.
 
Sau khi Xí Xọn quay lưng đi về phía cửa nhà, Đầu Đinh có nhắn đi cho cô bé một tin nhắn vội.
 
“Anh cũng nghỉ làm ở Classic rồi, chăm chỉ học làm bánh và ôn tập tốt cho kì thi cuối cấp nhé! Khi nào muốn nhìn thấy mặt em để bắt nạt anh sẽ ghé qua trường. À mà cái cậu đưa em về chắc chỉ là bạn bình thường thôi đúng không?”
 
Xí Xọn đọc tin nhắn rồi mỉm cười. Đêm hôm đó trước khi đi ngủ Xí Xọn cũng ghi tên D2 vào Nhật ký, những dòng chữ nắn nót đầu tiên cho một ngày đầu tiên bắt đầu một cái gì đó… vu vơ.
 
Một mối quan hệ vu vơ, một tình cảm vu vơ khó định hình. Nhưng biết chắc là vui khi nhìn thấy con người đó, ấm áp và tin tưởng khi người đó dắt tay đi qua nhiều con phố, để có thể đến một ngày nào đó, niềm tin đủ lớn và suy nghĩ đủ trưởng thành, hy vọng rằng có thể an nhiên nói yêu và nép mình vào người đó. Còn bây giờ, thích thì thích thôi, vu vơ cũng mới chỉ là vu vơ thôi!