Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Tình Face Book

Tình Face Book
1. Facebook

Lại một ngày nữa, cơn mưa phùn ghé thăm thành phố bé nhỏ của tôi. Chép miệng thở dài, trong một ngày như thế này liệu còn việc gì làm ngoài nhâm nhi café và lượn lờ FB nhỉ?




Tôi là một đứa khá ư là nhàn rỗi. SV đại học, được nghỉ 3 tuần. Hai tuần đầu dành cho không khí tết, một tuần còn lại tôi dành hết thời gian cho những buổi tụ tập với đám bạn cũ và lang thang trên mạng với những trang mà mình quản trị. FB là một ví dụ điển hình.

Làm boss của một hội mang tên “ Khoảng Lặng”, chỉ up ba bài đều đặn mỗi ngày và không nói gì thêm, như một thách thức cho tất cả member tò mò về sơ yếu lí lịch của mình. Dĩ nhiên họ biết tôi là boss quản trị trang với bút danh -mèo-, những thông tin còn lại, tôi luôn luôn giữ bí mật, với tất cả mọi người. Đang xem xét lại tất cả các bài cũng như comment được gửi, tôi bỗng chú ý tới một bài viết của mình:

             “Tình chỉ đẹp khi tình dang dở
               Ta chỉ đau khi còn nhớ tới nhau”

và một comment bên dưới: “Mèo ạ, mình đã đọc hết tất cả các bài của page từ lúc page mới thành lập. Mình dám chắc mèo chưa bao giờ yêu ai phải không? Nhưng những dòng bạn viết lại chứng minh điều ngược lại. Cuộc sống thật kì lạ, luôn tạo ra những điều đối lập đến ngạc nhiên ^^. Mèo nhỏ! Có phải bạn đang buồn vì cô đơn không? Haha. Vậy hay mau chóng tìm một nửa của mình đi nhé.

Tôi thật sự kinh ngạc. Thứ nhất là việc đọc hết tất cả các bài của page, có hơn 400 bài chứ ít đâu, ít ai bây giờ có thể kiên nhẫn làm được việc đó. Thứ hai, sao người này biết và khẳng định được tôi chưa yêu ai nhỉ? Hay buột miệng đoán bừa? Thứ ba, nick FB của tôi là Mèo Nhỏ. Và cuối cùng, người này dám nói tôi đag cô đơn và ban cho tôi một lời khuyên nghe thật “ lớn tuổi ”. Haizzz. Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay phỏng đoán thôi, nhưng tôi thấy đúng đến kì lạ. Liếc nhìn nick FB: Trần Tuấn Huy. Chần chừ 3s. tôi click và gửi yêu cầu kết bạn. Yêu cầu được đồng ý ngay tức khắc, cứ như người đó ngồi đợi sẵn, chỉ chờ tôi thao tác yêu cầu. Tôi out khỏi FB.



 2. Cafe

Tôi có sở thích uống cafe khá kì quặc, đó là bỏ thêm một chút socola vào. Vị ngọt đắng quyện và nhau thơm phức, đầy ma lực. Nó giúp tôi thả lỏng người, giải tỏa nhiều căng thẳng, và quan trọng nhất là tạo cảm hứng để có thể viết lách. Thường thì tôi xách laptop đến quán cafe mang tên “ Hẫng ”, gọi một ít café đắng, mang theo và viên socola sữa , thả vào, ngồi nhâm nhi, và gõ lên vài bài thơ lãng mạn. Hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Dứt hẳn cơn mưa dai dẳng mấy tuần nay, bầu trời đã quang hơn, có chút nắng, nhưng  đủ lạnh để ai cũng phải co mình trong những bộ trang phục ấm áp. Tuy nhiên, “Hẫng” vẫn mang một vẻ điềm nhiên vốn có, dù thời tiết tiết hay con người có thay đổi thế nào.

- Hey! Nguyên! Em lại đến đấy à? Trong tuần này em đã đến đây 4 lần rồi đấy – Anh Khang chủ quán trêu chọc.

- Em luôn thích quán này mà anh. Thích từ cách trang trí đến đồ uống ở đây. Mà hơn nữa ai lại nói với khách như thế ạ? Tôi nheo mắt cười tinh nghịch.

- Haha – Anh Khang bật cười – Thôi thì chiều lòng thượng đế của quán vậy
Tôi tiến đến bàn sát cạnh cửa sổ, khá gần quầy. Ở vị trí này, tôi khá thuận tiện để gọi đồ uống và dễ dàng quan sát chuyển động của mọi người. Hơn nữa, mạng wifi ở đây khá ổn. Phục vụ mang đến một ly cafe đắng, mùi vị quen thuộc nhưng vẫn rất hấp dẫn. Bỏ 2 viên socola vào, mở máy tính và oln FB. Nhẩn nha với các bài viết của page khác, tôi chợt nhận ra rằng, người có nick Trần Tuấn Huy không có thêm bất cứ comment nào, và hình như chỉ like mỗi page của tôi. Lạch cạch với nút ấn, tôi đăng trên tương những dòng chữ vừa chạy qua:

                    Tình không đẹp nếu thiếu mùi vị đắng
                    Không phải cứ yêu là sẽ mãi  ngọt ngào
                    Cafe uống ban đầu thì khó thật
                    Nhưng về sau lại thấy ấm làm sao?

Stt uplate. Và không đầy 3s sau đó, nick Trần Tuấn Huy comment: “Hà hà, hôm nay trời đủ đẹp để viết thơ đấy, mèo nhỉ? Chắc hẳn, bây giờ mèo đang ngồi ở 1 quán cafe phải không? Uống cafe nhiều cũng không  tốt đâu, dễ mất ngủ đấy. Nhưng hãy thử thả một chút socola vào xem, socola sữa ý. Sẽ rất tuyệt đấy mèo ạ;)”

Đứng hình 5s, người này có thể biết chính xác những gì tôi đang làm. Liệu lần này có phải trùng hợp nữa không đây? Click vào trang cá nhân của Trần Tuấn Huy, gõ vài dòng với nội dung: “Bạn thật sự là ai?” rồi enter. Màn hình nháy lên một thông báo: “Trần Tuấn Huy thích bài đặt Tường của bạn”. 5ph, 10ph, 15ph, 30ph không có thêm bất kì 1 comment trả lời nào. Cảm thấy hơi hụt hẫng nhưng con người này thật kì lạ, kì lạ đến ngạc nhiên. Nhìn xuống tách cafe uống gần như cạn, lòng bỗng nhiên chùng xuống. Thanh toán rồi ra về, buổi cafe hôm nay đúng là có nhiều điều cần suy nghĩ…

3. Trò chơi

Tôi khá thích trò bói toán trên Fb, không phải tôi mê tín mà vì biết trước số phận mình cũng không tệ đấy chứ? Đúng thì biết để đề phòng mà không đúng cũng chẳng mất gì cả. Ấn vào xem tử vi ngày hôm nay. 30s sau có kết quả: “Xử nữ hôm nay mang trong lòng nhiều nỗi băn khoăn, nhưng đừng lo, bạn sẽ đc giải tỏa trong một ngày gần nhất”.1 ngày gần nhất ư? Là ngày nào mới đc chứ? Hơn nữa tôi thì có gì mà băn khoăn? À phải rồi, tôi băn khoăn về cái người tên Trần Tuấn Huy kia. Cũng không phải hoàn toàn sai đấy chứ. Màn hình báo hiệu một thông báo: “Bạn có tin nhắn mới”. Thật ngạc nhiên, là của Trần Tuấn Huy. Tin nhắn chỉ để lại 1 sdt và 1 chú thích bên cạnh “ con trai”. Nực cười thật, người đâu mà kì cục đến vậy? Tự dưng để lại sdt, cứ làm như tôi muốn nói chuyện với cậu ta lắm ý. Nhưng mà cũng lạ thật. Tại sao cậu ta biết tôi đang rất băn khoăn về cậu ta nhỉ? Tôi thở dài, đầy ngao ngán.

Rút điện thoại, tôi lưu số và tên trong danh bạ. Tiếp tục nhấn thêm vào một ứng dụng “ Điều bạn nên làm hôm nay”. Kết quả hiển thị: “Bạn không nên do dự, chần chừ với những điều mà bạn đang thắc mắc. Thẳng thắn hỏi sự thật bạn nhé!”. Điều kì lạ thứ 3 trong ngày. 2 lần bói hô ứng với nhau đến lạ lùng. Tại sao (lại hỏi tại sao rồi) máy tính có thể nói đúng tâm trạng của tôi đến thế?

Thôi thì liều vậy, cứ nhắn tin hỏi xem, hậu quả thế nào cũng mặc kệ. Mở điện thoại, soạn tin nhắn, vẫn một câu hỏi như lần trước: “Bạn là ai?”. Lập tức có sms trả lời: “Chào Mèo”. Ngạc nhiên lần bốn, số lạ nhắn đến biết ngay là tôi, thật khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Chưa kịp trả lời lại, thì điện thoại rung lên lần nữa.

- “Bạn chậm hơn mình tưởng đấy” kèm theo 1 icon mặt cười.
- “Bạn thật sự là ai?”.
- “Tôi là một chàng trai, 19 tuổi và thích uống cafe với socola”.
- “Tại sao bạn lại biết chính xác những gì về tôi?”.
- “ Câu hỏi thông minh đấy! Thế tại sao mèo nhắn tin cho tôi?”.
- “ Vì tôi tò mò”.
- “ Vậy thì tò mò nhiều, cũng không tốt đâu”.
- “ Tôi cần câu trả lời”.

Đoạn hội thoại bị đứt quãng đột ngột, không hề được báo trước. Lòng dâng lên 1 nỗi bực tức, tôi tự nhủ: “Cái quái gì thế này? Cậu xem tôi là trò đùa à mà dám lơ tôi như thế? Thôi thì mặc kệ cậu, không quan tâm nữa”. Tắt điện thoại, tắt FB. Tôi leo lên giường, chùm chăn, đi ngủ.

Tình Face Book


4. Bất ngờ

Còn 3 ngày nữa phải nhập học, nhưng tôi vẫn thơ thẩn với 1 đống công việc làng nhàng của bản thân. Hết đi chơi với bạn bè, rồi lại lượn lờ phố xá với mẹ, khoảng thời gian còn lại, tôi ngồi im trước laptop và lang thang trên FB. Mẹ đã rất tức giận khi tôi từ chối đi chợ hoa với mẹ vì còn bận bịu với một vài thông tin trên mạng. Kết quả là tôi mất máy tính và bị ép phải đi ra phố.

Tôi không phải tín đồ của hoa. Tôi không thích mùi hương của tất cả các loài hoa trừ hoa giấy, thơm thì cũng có thơm thật nhưng cứ xực thẳng vào mũi như thế này thì quả thật rất khó chịu. Trong khi mẹ tôi là người rất yêu hoa, nhất là hoa ly. Cố tách ra khỏi mẹ để tránh việc phải ôm một đống hoa rồi ngồi nghe mẹ giảng giải về ý nghĩa của chúng. Tôi vô tình bước đến cửa hàng bán xương rồng. Nhìn những chậu xương rồng bé nằm yên một góc, tôi chợt nhớ tới một stt của Trần Tuấn Huy: “Thích xương rồng vì sức sống của chúng rất mãnh liệt . Cũng yêu cái màu hoa của chúng nữa, đỏ như màu máu. Phải chăng cây cũng biết đau, nhỉ?”. Ý nghĩ thoáng qua đầu tôi”có nên mua một chậu xương rồng không nhỉ?”

- Cô gì ơi có bán hàng không ạ? – Tôi cất tiếng gọi

Một cậu con trai bước ra. Tôi liếc mắt nhìn. Cao ráo, chắc cũng chạc tuổi tôi, dáng vẻ toát lên đầy tự tin nhưng cũng không kém phần lạnh, ánh mắt có hồn, nụ cười rất thu hút . Nói chung chắc cũng thuộc dạng hot.

- Cô cần gì? Và đừng nhìn tôi chòng chọc như thế? – Anh ta khó chịu lên tiếng, giọng như vừa ngủ dậy.

Tưởng mình là gì chứ? Được cái mã mà có quyền tự nhận như thế sao?

- Xin lỗi, tôi muốn mua xương rồng, và tôi nhìn cái cây đằng sau anh chứ không phải nhìn anh.

Anh ta đột nhiên bật cười sảng khoái. Rồi cúi xuống nhìn tôi cười rạng rỡ.

- Đúng là ăn nói sắc sảo đấy chứ. Cũng không tệ đấy chứ, Mèo Nhỏ?

Sững người 30s. Sao anh ta biết tôi? Phải chăng đây là Trần Tuấn Huy? Ôi không!

- Đoán ra rồi à? Cô bạn nhỏ! Tôi là Trần Tuấn Huy- anh ta nháy mắt.

- Tôi muốn mua xương rồng - lắp bắp nói từng chữ không ăn nhập- bao nhiêu tiền chậu cây kia?

- 60K, nhưng cô bạn là người đặc biệt, tôi tặng đấy- anh ta khẽ cười.

Nhận chậu cây từ người đối diện. tôi đi thẳng, không ngoái lại nhìn.
Cuộc sống đúng là đã sắp sắp đặt. Sắp đặt những thứ ngẫu nhiên đến lạ lùng…

*HUY*

5. Người cũ

Tôi biết Nguyên qua một dịp rất tình cờ. Em học chung trường với tôi. Ấn tượng ban đầu về em khá là sướt mướt. Hôm 20-11, em viết tặng các thầy cô giáo một bài thơ, mà đọc lên cả trường ai cũng rơm rớm nước mắt. Tôi yêu thơ của em từ đó. Quả thật, cả con người lẫn thơ của em rất đặc biệt. Nhìn cách em ngồi sau cánh gà, uống cafe ừng ực với đôi mắt hơi quầng thâm, tôi biết đích thị em hay bị mất ngủ và là dân nghiện cafe. Hơn nữa uống cafe mà bỏ thêm socola vào thì đúng là rất kì lạ. Tôi cũng đã từng thử uống như vậy, nhưng nó làm tôi cảm thấy buồn nôn. Đúng là ai sinh ra cũng có những sở thích thật khác người.

“Hẫng” là quán cafe của anh họ tôi. Thường thì tôi đến đây để tìm lạ những phút giây bình yên trong cuộc sống. Tôi hay chui vào nơi pha đồ uống. Chỗ đó khá thoáng, nhìn ra bên ngoài cũng rất đẹp hơn nữa có thể ngửi thấy mùi của nhiều loại hạt khác nhau. Nhưng cafe vẫn luôn là thứ hạt hấp dẫn nhất. Mùi vị thơm đậm, nhất là lúc mới chuyện đến, vẫn còn nhuộm hơi sương của vùng đất đỏ bazan. Không biết lần này là tình cờ hay không, nhưng tôi lại bắt gặp Nguyên ở đây. Anh họ tôi nói, Nguyên là khách quen của quán, đến đây ít nhât 2 lần/ ngày, 6 ngày/ tuần, lúc nào cũng ngồi tại cái bàn cạnh cửa sổ và luôn gọi cafe đắng. Tôi tận dụng cơ hội đó để ngắm nhìn em kĩ càng hơn. Khác với Nguyên ở ngoài đời đầy năng lượng và tự tin. Nguyên ở đây lại rất khác. Em mang một vẻ dửng dưng với tất cả. Khuôn mặt nhỏ nhắn với mái tóc tỉa mỏng ôm sát làm nổi bật lên đôi mắt của em. Mắt Nguyên có màu nâu, như màu của cafe vậy. Ít khi thấy Nguyên nhìn ra chỗ khác ( hoặc có thì chắc là lúc tôi không để ý ), chỉ thấy em tập trung vào laptop và ly cafe. Nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc đó, tôi lại cảm thấy trông Nguyên thật cô độc, luôn là như vậy.

Tôi đến “Hẫng” nhiều hơn, chỉ là không lộ mặt và lặng im quan sát em từ phòng đồ uống. Ngày nào cũng vậy, như một thói quen. Anh Khang chỉ nhìn tôi mỉm cười.

- Dạo này em hay đến đây nhỉ?
- Vâng. Tại dạo này em hơi bộn bề và luôn muốn tìm lại cảm giác yên tĩnh.
- Hay là yêu ai rôi?
- Chắc không phải như thế chứ ạ?

Anh Khang lại cười. Tôi không thích kiểu cười nửa miệng của anh Khang. Nó luôn mang một ẩn ý mà tôi không thể đoán được ý nghĩa của nó.

- Mang giúp anh ly cafe ra bàn số 9 nhé – anh khang đập nhẹ vào người tôi.
- Em không làm part-time ở đây đâu đấy – tôi đùa lại.
- Phục vụ chỗ anh về rồi, anh thì đang bận kiểm hàng. Giúp anh đi, sẽ tốt cho em đấy –lại nụ cười khó hiểu đó.
Tôi chợt nhận ra bàn số 9 là bàn của Nguyên. Anh Khang thật tinh ý, biết ngay Nguyên chính là vấn đề mà tôi đang quan tâm. Phẩy tay, tôi tiến đến bàn số 9.

- Của em đây! Tôi đặt nhẹ ly cafe xuống bàn.
- Vâng. Cảm ơn anh! Nguyên trả lời, không ngước lên.

Tôi liếc mắt vào màn hình máy tính. Nguyên đang oln FB, xem lại các bài đăng, stt cũng như các comment của page. Tôi quay lưng bước về phòng đồ uống, mở máy tính. Mạng ở đây khá ổn. Tôi lên FB, cùng lúc đó, Nguyên đăng một bài thơ mới lên. Nhanh chóng để lại comment đầu tiên, khẳng định chắc chắn Nguyên sẽ đặt cho tôi một câu hỏi. Bạn bè bảo tôi có cách nới gây hứng thú với người đối thoại mà. Lần này, Nguyên cũng không phải ngoại lệ. Em đã gửi cho tôi một câu hỏi trên tường. Khẽ cười nhìn về phía em, khuôn mặt  lộ rõ vẻ ngạc nhiên mơ hồ. Tôi nhấn like, không comment bất kì một câu trả lời nào.

À, nói qua về vụ vì sao tôi biết nick FB cũng như page của Nguyên nhỉ? Sau vụ 20-11, tôi tìm kiếm thông tin của em trên trang web của trường và biết được em có dùng FB. Wall em không có một bài thơ nào, tôi thấy vô cùng chán ngán. Một người có khả năng như em mà không có thêm bất kì bài viết nào. Không bỏ cuộc, tôi nhấn vào phần thông tin cá nhân, đập vào mắt tôi là dòng “boss của Khoảng Lặng”. Lập tức ấn like. Đọc tất cả các bài viết của hội, nhưng tôi đã suýt bật khóc trước những dòng văn, thơ của em. Giọng văn phóng khoáng, nhưng mang màu sắc đau thương, càng đọc càng bị cuốn hút. Tôi để lại comment vào một status gần nhất. Tin chắc đọc xong Nguyên sẽ add friend. Lần này tôi đã đúng, tôi nhận được yêu cầu kết bạn sau 20 phút.

Tối, tôi trở về nhà sau buổi ăn uống với đám bạn. Mở máy tính, đăng nhập lại FB. Đúng lúc Nguyên vừa thử một trò bói toán. Tôi gửi đi tin nhắn về số điện thoại và giới tính của mình. Cũng không hiểu sao tôi lại chú thích như vậy. Tôi đoán sẽ mất khoảng 10ph để em nhắn tin cho tôi, và 20 phút sau, điện thoại báo có tin nhắn đến.

“Bạn là ai?” Tôi lại cười, đúng là một cô gái thú vị. Nói chuyện đến tin nhắn thứ 3. Tôi bất ngờ trước lối ăn nói sắc sảo của Nguyên, nhưng cũng đầy kín đáo đối với một người xa lạ. Kết thúc cuộc nói chuyện với tin nhắn thứ 5. Đôi khi, cũng cần để một cô gái hụt hẫng một chút khi mà thắc mắc của bản thân chưa được giải đáp chứ nhỉ? Đột nhiên, tôi thấy thật thú thích thú với những điều tôi vừa tạo ra.
Tình Face Book


6. Xương rồng

Tôi rất thích xương rồng và nhà tôi cũng bán loại cây này. Ngoài thời gian học và đến “Hẫng” , hầu hết tôi ở cửa hàng. Vừa trông coi việc buôn bán, vừa có thể ngắm nhìn loài hoa bé nhỏ này. Tôi khâm phục sức sống mãnh liệt của chúng, mạnh mẽ vươn lên dưới mọi thời tiết. Tôi chợt nhớ tới Nguyên. Phải chăng cô bé này sống dưới lớp vỏ bọc bận rộn, còn trong tiềm thức, vẫn luôn lẻ loi, dù biết mình đơn độc, nhưng luôn lớn lên với một sức sống thật sự kinh ngạc. Tôi đăng lên một stt về xương rồng, nhưng ẩn ý trong đó, dành cho Nguyên.

Thứ 6, phố hoa lúc này rất đông, vì khoảng thời gian này sinh viên chưa phải đi học, hơn nữa cũng đang trong tuần lễ hoa. Uể oải sau một đêm mất ngủ. Trời hôm nay cũng không đến nỗi âm u, định leo lên giường tìm lại giấc ngủ thì có tiếng gọi bên ngoài. Bực mình thật. Tôi đi ra và đón khách bằng một tâm trạng không thể tệ hơn. Chỉ khi đủ tỉnh táo nhận ra người đứng đối diện là Nguyên thì lúc đó tôi ngạc nhiên thật sự. Tôi chưa bao giờ tin vào số phận, nhưng như thế này không phải do sắp đặt thì gọi là gì? Nguyên nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, sâu thẳm. Tôi đã bật cười trước hành động đó và gọi em bằng hai chữ “Mèo Nhỏ”. Lần thứ 2 tôi được chứng kiến vẻ mặt ngạc nhiên của em. Đôi mắt cafe mở to, hai gò má ửng hồng, nhìn bộ dạng em lúc đó khiến ai cũng phải phì cười. Nguyên nhận vội chậu xương rồng rồi bỏ đi, cái bóng bé nhỏ, đơn độc biến mất trong biển người.

Số phận luôn chơi một trò chơi hấp dẫn, phải không nhỉ?

7. Phải chăng ta yêu nhau??

- Huy

Hai hôm sau, tôi vẫn bị ám ảnh bởi đôi mắt và hình bóng của Nguyên. Tôi muốn che chở cho cô gái nhỏ đó, muốn ôm em mỗi khi em cô độc trên những đoạn đường dài, hát ru em trong những đêm em mất ngủ và làm bạn với cafe. Tôi tự pha cho mình một cốc cafe thật đặc. Kì lạ thay, tôi bỏ thêm vào đó một chút socola sữa và uống. Lần đầu tiên tôi cảm thấy vị cafe hôm nay thật đặc biệt. Ngọt và đắng phả vào nhau, hấp dẫn đến lạ thường. Tôi thích Nguyên thật rồi, thích cả cafe em uống. Nhưng liệu Nguyên có biết và chấp nhận tình cảm của tôi?

-Nguyên

Kể từ ngày tôi gặp Huy ở cửa hàng xương rồng, tôi chợi nhận ra, mình rất quan tâm tới Huy. Lần mò lại tất cả các bài viết của anh trên FB. Cứ nghĩ đến khuôn mặt anh ngày hôm đấy, tôi lại thấy nhớ kihn khủng. Ừ thì tôi thừa nhận là tôi có thích Huy, tôi thích cách anh viết và trả lời comment, ấm áp và đầy tin tưởng. Không hẳn tôi chưa từng thích ai. Hồi THPT tôi đơn phương thích một cầu bạn cùng lớp. Tôi cứ giữ mãi tình cảm đó trong lòng mà không ai hay. Để rồi khi lời yêu chưa kịp nói, tình cảm chưa được thổ lộ, cậu bạn đó đã đi đến một đất nước khác, hoàn toàn xa lạ. Người ta nói tình đầu thường khó quên, tôi cũng thấy thế. Phải mất một thời gian khá dài, tôi mới có thể quay lại với nhịp sống của bản thân. Đến bay giờ, tôi luôn sợ hãi một điều: Nếu một ngày tôi yêu lại, liệu người tôi yêu có BỎ ĐI lần nữa không? Chậu xương rồng Huy tặng hôm trước đã trổ những bông hoa màu đỏ đầu tiên. Mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, trời bỗng đột nhiên xanh thẩm. Phải chăng….?

Tình Face Book

8. Hẹn gặp

*Huy

Chủ nhật, tôi quyết định sẽ nói thẳng tình cảm của mình, dù Nguyên có chấp nhận hay không? Tôi soạn một bài thơ, đăng lên FB
             
                     Anh gặp em giữa bộn bề cuộc sống
                     Giây phút đó ánh mắt bắt gặp nhau
                     Và anh tin mình đã tìm thấy được
                      Là em- một nửa của đời anh.
P/s: Gửi đến xương rồng mắt nâu. Hẹn gặp em ở “Hẫng” tại bàn số 9, lúc 2h nhé!

*Nguyên

Tôi quyết định không lên FB hôm nay. Không hiểu sai tôi lại làm vậy. Ngày cuối cùng trước học kì mới, tôi muốn nhặt lại tất cả những gì đã để mất trong suốt thời gian vừa rồi. Là tình đầu, là cafe, là cảm giác cô độc và cả Huy nữa. Tôi tìm đến “Hẫng”. Có lẽ đây sẽ là lần cuối tôi đến đây và cũng là lần cuối tôi để mình như thế này. Sau đó, sẽ là kết thúc của một thói quen khó bỏ.

Đẩy cửa bước vào, bàn số 9 đã có người, và không thể tin nổi người đó là Huy. Một lần nữa, tôi chơi tiếp trò chơi của số phận.

- Sao anh lại ở đây?
- Em đã đọc stt của anh?
- Hôm nay em không oln FB.
- Vậy thì là định mệnh rồi.
- Anh có gì muốn nói?

Huy đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi, nói một mạch:

- Anh không thể ngăn mình ngừng yêu thương em được. Dù em có đồng ý hay không nhưng hãy để anh tiếp tục trao yêu thương đó đến người anh yêu, em nhé!

Tôi lặng thinh không đáp lại.
Có hay không việc bắt đầu một tình yêu…?
Lời kết: Huy và Nguyên có yêu nhau hay chia tay nhau không thì chỉ bản thân họ biết được. Nhưng thông qua câu chuyện nay, mèo muốn nói một điều: Hãy cứ yêu thương dù tình cảm đó không được chấp nhận, bạn nhé. Xin cảm ơn tất cả đã theo dõi và yêu thích chuyện của Mèo!

Khi người ấy không yêu em

khi-nguoi-ay-khong-yeu-em
... Xin em hãy thở thật sâu, bởi trên đường đời trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em...


Khi người ấy không yêu em, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa. Cho dù em gọi, người ấy cũng sẽ nói “Được, nhưng có điều anh bây giờ bận rồi. Tối nay gọi lại cho anh đi, hoặc là có thể sẽ gọi lại cho em”. Và em lúc đó xin đừng bao giờ tin là thật, người ta chỉ là tìm ra một lý do hợp lý để cho có mà thôi. Xin em đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình. Làm như thế người ấy sẽ bắt em chờ đợi mà chẳng biết đến bao giờ…

Khi người ấy không yêu em, xin em ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe. Người ấy sẽ chẳng dành cho em sự chú ý hay quan tâm nào đâu, nhiều nhất là có một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của em, đừng vứt bỏ đi những cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không cón, kiêu ngạo ở đâu? Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho em. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.



Khi người ấy không yêu em, tình yêu của em trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin em đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào. Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ.

Cần phải nhớ, tình yêu giữa em và người ấy là đơn phương, em có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với em như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.

Khi người ấy không yêu em, mong em đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến em có cảm giác đó, vì em yêu người ấy. Giống như vậy, người ấy không yêu em, cũng không phải là do em không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu. Nhìn xem, vẫn còn có bao nhiêu người yêu mình, chỉ một điệu cười nhạt, cùng đã đẹp khác nhau rồi.

khi-nguoi-ay-khong-yeu-em

Khi người ấy không yêu em, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận, oán hận rất xấu xí. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành kinh tởm? Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, cònêm mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Xin em đừng nghĩ đến “vĩnh viễn”. Yêu không có vĩnh viễn, nay em yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày em không còn yêu người ấy nữa. Người ấy chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn em một bước mà thôi. Khi người ấy không yêu em, mong em hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.

Khi người ấy không yêu em nữa, xin em hãy thở thật sâu. Trên đường đời trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em. Đó không phải là an ủi, mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.

Nếu anh đã yêu em

neu-anh-da-yeu-em
... Thì đừng bao giờ hướng trái tim mình về một nơi nào khác, nhé anh!
Nếu anh đã yêu em...

Thì đừng giận vì sự trẻ con của em, anh nhé! Có thể, đôi lúc em cứ bắt anh phải nhường nhịn và quan tâm em mãi. Có thể, đôi lúc những lý lẽ của em thật ngớ ngẩn và vô lý. Có thể, em sẽ mưa nắng thất thường, cười thật nhiều và rồi lại khóc khi chẳng có lý do. Có thể, cái vẻ ngang bướng của em nhiều khi sẽ làm anh bực bội và quay cuồng lắm.

Nhưng mong anh hãy hiểu rằng, em chỉ là một cô nhóc mới rời khỏi thế giới nhỏ bé của mình để bước vào thế giới của anh. Và tất cả những việc ngốc nghếch ấy, cũng chỉ vì yêu anh nhiều quá đấy thôi.

Nếu anh đã yêu em...

Thì đừng ghen với quá khứ của em, anh nhé! Ai cũng có những khoảng kí ức riêng, dù nó ngọt ngào hay mặn đắng. Nếu em đã từng yêu người trước bằng tất cả sự thơ ngây thuần khiết, thì bây giờ những gì sâu sắc và ấm áp nhất em dành lại cho anh. Nếu như chuyện đổ vỡ ngày xưa đôi lúc vẫn khiến lòng em day dứt, thì giờ đây em gom góp tất cả yêu thương, tất cả dịu dàng để giữ anh lại bên mình. Vậy nên anh đừng buồn vì không là người đến trước, mà hãy cố gắng để trở thành người ờ lại sau cùng, được không anh?



Nếu anh đã yêu em...

Thì đừng bao giờ hướng trái tim mình về một nơi nào khác, nhé anh. Em biết, một ngày nào đó anh sẽ xuyến xao trước cô gái mới lạ và đáng yêu anh vừa gặp. Một vài ngày khác, mắt anh sẽ “vô tình” nhìn theo bóng ai đó trên đường. Em không đủ tự tin rằng mình luôn đủ cao thượng để bỏ qua tất cả. Nhưng em tự tin rằng, khi trái tim anh vẫn còn đặt ở đây, thì những giận dỗi của em sẽ biến mất nhanh thôi. Bởi yêu thương đâu nằm ở mắt, phải không anh?

Nếu anh đã yêu em...

Thì xin anh hãy luôn giữ chặt tay em, anh nhé. Dù cho mình sẽ có thêm bao lần cãi vã, dù cho có những lúc ta tưởng như đã để lạc mất nhau. Chỉ cần anh không buông tay, trái tim ta sẽ luôn tìm lại được đường về.

Bởi vì, ngốc ạ, nếu anh đã yêu em, thì em sẽ khiến anh luôn tin rằng lựa chọn của mình là đúng. Nói sao nhỉ, em cũng yêu anh mất rồi!

Mưa buồn


Hôm nay trời đổ Mưa từ sớm.
Muốn nằm thêm 1 chút nữa...... nhưng điện thoại đã reo.....
Tôi với tay tắt vội chuông báo..........kéo chăn quấn kĩ hơn một chút.......nằm đợi chờ tin nhắn của 1 ng`,Tin nhắn ngọt ngào đánh thức Tôi mỗi sáng.....

Nhưng đợi mãi...Đt chẳng hề rung...............Tôi chợt cười nhạt 1 cái vỗ nhẹ vào chiếc đầu ngốc nghếch của mình...........1 tháng rồi,có ai nt cho mày nữa đâu.........
Tôi cầm đt......đọc lại những tin nhắn đã được nhận từ rất lâu.....mỗi tin nhắn là 1 lời Yêu thương A gửi...mỗi khi đọc nó....tôi cười ngọt ngào,ngày mới ng` ấy....thật tuyệt..........
Còn giờ đây,nước mắt tôi rơi tí tách khi đọc lại những tin nhắn ngày ấy,bây giờ mỗi ngày mới với tôi là 1 chuỗi những cảm xúc dâng trào......nhưng cảm giác chân thực nhất là đau đớn....tuyệt vọng vì 1 tình Yêu...Tôi đã cho quá nhiều.
Tôi và A Yêu nhau......tình Yêu dàng cho nhau chân thật,ko hề có chút tính toán...cứ thế từ những năm đầu đại học cho tới khi ra trường....chúng tôi may mắn có việc làm ở thành phố,lương tháng đủ để tôi và A có 1 cuộc sống dư giả
2 đứa dành dụm được 1 ít để chuẩn bị cho tương lai.
Nhưng rồi mộng vỡ....tôi phát hiện A qua lại vs 1 đứa con gái khác......Tôi sững sờ khi thấy A âu yếm ôm hôn người khác.
Tôi lặng người đứng nhìn......Cô gái trông thấy tôi...nhưng mặt cứ dày lên mà quấn lấy A.......Trong khi đó A chẳng hề biết sự tồn tại của Tôi.....
Mãi lâu sau,khi tiếng nấc của tôi vang thành tiếng...A mới quay đầu...sửng sốt nhìn tôi.........
A đuổi theo tôi........nhưng chẳng thể giữ tôi lại
Ngày hôm sau...cô gái đến gặp tôi.....cô ta làm như mình là bạn gái A chứ ko phải Tôi.....cô ta nói vs tôi thật nhiều...tôi chỉ Im Lặng đáp trả cho thấy sự khinh bỉ của mình.....nhưng mạnh mẽ là thế...khi cô ấy đi rồi...tôi bật khóc.....trong lòng đau nhói.....bao nhiêu cố gắng...bao nhiêu gìn giữ của tôi...chẳng lẽ là sai sao????????????????
Tôi giữ Tôi....đâu phải cho mình tôi??????????
Lẽ nào tôi sai sao?????????????????
A đến gặp tôi rất nhiều lần....bao nhiêu lời giải thích...bao nhiêu lời Xin Lỗi là bấy nhiêu mũi dao Đâm vào tim tôi..........
Đã 1 tháng trôi qua.....tôi vẫn cứ đau đớn.dẫu tôi rất Yêu A...tôi chắc rằng chẳng thể sống khi thiếu A...nhưng làm sao để tôi có thể tha thứ....làm sao để tôi có thể Quên khi mỗi lần nhắm mắt là một lần cảnh A và cô gái khác nồng thắm bên nhau hiện lên.............??????????????
Tôi chẳng thể buông tay...nhưng cũng chẳng thể dũng cảm chấp nhận sự thật này.
Tôi phải làm sao đây??????????
♥ Yumi ♥

Tạm biệt tình yêu của em !


Em sẽ là em và chỉ có thể yêu anh thầm lặng như vậy. Tạm biệt tình yêu của em!
Tạm biệt anh…
Yêu thương đôi khi rất xa xỉ, nhưng đôi khi lại là những thứ rất bình dị giản đơn.
Cuộc sống như một chặng đường tìm kiếm yêu thương.
Trao và nhận yêu thương, những điều cảm tưởng như rất đơn giản nhưng hiểu nó và thực hiện nó thế nào lại là một việc thật khó.
Yêu thương có lúc trao đi mà không cần nhận lại, nhưng đôi khi cần dừng lại để ai đó cảm thấy bình yên…
Yêu thương cần xuất phát từ hai phía, yêu thương như những món quà người ta trao tặng nhau. Nếu ai đó không nâng niu trân trọng nó thì bàn tay kia cũng mỏi và ngày nào đó sẽ buông... Nhưng em tin rằng yêu thương em trao anh là chân thật và không phải nói “buông tay” là có thể làm…
Em yêu anh không có gì tả hết những yêu thương ấy và cũng có thể không bao gờ anh hiểu được em yêu anh nhiều như thế nào. Yêu anh từ ánh mắt nhìn đầu tiên, yêu cái cách anh quan tâm, săn sóc em như đứa em gái bé bỏng của anh, nhưng anh nào biết trong tim em đã rung động và anh không chỉ đơn thuần là người anh trai nữa…
Nụ cười của anh, ánh mắt của anh, em luôn khắc ghi trong tim nhưng em biết yêu thương của em sẽ mãi chỉ là của em. Vì từ đầu yêu thương ấy đã gửi nhầm địa chỉ đó là trái tim anh.
Rồi một này kia em biết rằng anh đã yêu thương một cô bé rất dễ thương…
Có lẽ đó là niềm hạnh phúc của anh, nhưng lại như một vết cắt ngang làm tim em rỉ máu. Anh hạnh phúc nhưng cũng không quên chia sẻ với đứa em gái luôn dõi theo anh từng giây phút bên cạnh anh. Chưa bao giờ em thấy anh cười hạnh phúc như thế. Có lẽ anh và em không phải duyên phận của nhau.
Nhưng anh hãy yên tâm anh nhé!
Em sẽ không khóc,chỉ là tim em nhói đau một chút thôi…
Em sẽ quên và cố gắng quên anh, mối tình đầu của em…
Em sẽ sống hạnh phúc, vì hạnh phúc của em chính là lúc thấy anh hạnh phúc, vậy nên đừng để em thấy những lúc anh buồn nhé…
Em sẽ là em vẫn sẽ sống vô tư, vẫn sẽ luôn mỉm cười với cuộc sống, vẫn sẽ là cô bé thích đi dưới trời mưa ngày nào.
Em sẽ cố gắng để không gục ngã, cố sống mạnh mẽ hơn vì anh vẫn nói em như cây xương rồng mọc giữa sa mạc, đúng không anh?
Anh và cô ấy hãy sống hạnh phúc nhé!
Người ta nói: “Hạnh phúc là khi được nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc.” nhưng khi nhìn thấy anh và cô ấy đi bên nhau em lại thấy chạnh lòng và trái tim em lại đau nhói.
Em sẽ là em và chỉ có thể yêu anh thầm lặng như vậy. Tạm biệt tình yêu của em!

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Có thật lòng yêu????


Cô đã từng hỏi anh:
- Anh có thật lòng yêu em không, hay tình yêu của anh chỉ là giả dối?
....
Anh mỉm cười, và hỏi lại:
- Vậy theo em, anh yêu em thật lòng hay là giả dối?

- Em không biết, nếu biết thì em hỏi làm gì nữa? Anh nói như vậy có nghĩa là anh không yêu em phải không? anh nói thật đi?
- Anh sẽ không nắm tay, anh sẽ không đợi chờ ai hơn nửa tiếng mà vẫn luôn tươi cười và anh cũng sẽ không hôn một ai đó khi anh không có tình yêu với người đó.
- Vậy anh sẽ yêu em đến khi nào?
- Yêu em đến khi nào hả! Làm sao mà anh biết được, mà anh cũng không muốn biết khi nào anh sẽ không còn yêu em, vì nếu anh biết, như vậy có thể một ngày nào đó anh sẽ không còn yêu em. Anh không muốn biết câu trả lời, như vậy anh sẽ mãi yêu em..
- Anh lại nói xạo em phải không, làm gì mà có ai mãi mãi yêu một người, em ko tin?
- Em không tin vậy thì dù câu trả lời của anh là gì đi chăng nữa, em cũng mãi không bao giờ tin. Vậy anh hỏi em: Em sẽ yêu anh đến bao giờ, em trả lời đi.!
- Em không biết, nhưng em tin rằng khi nào anh còn yêu em, thì em sẽ không bao giờ ngừng yêu anh, em tin chắc rằng, nếu 1 ngày nào đó anh và em không còn sánh bước bên nhau nữa, thì người quay lưng đi trước sẽ là anh?
- Thật vậy không! vậy giả sử là như vậy, thì lúc đó em sẽ như thế nào, em sẽ tìm mọi cách kéo anh quay về với em chứ?
- Em không biết, em không muốn nghĩ tới viễn cảnh đó, em không dám tưởng tượng em sẽ ra sao nếu như anh rời xa em.
- Khờ quá, dù anh có yêu em như thế nào đi chăng nữa và mặc dù trên trái đất này chỉ còn anh với em, thì em cũng nên một lần nghĩ đến viễn cảnh mà anh sẽ không còn bên cạnh em nữa chứ, ví dụ như "Khủng Long" ăn thịt anh chẳng hạn..
- Anh hay quá ha, có vậy mà cũng nghĩ ra được.
Cô tựa đầu mình vào vai anh, và dùng tay mình khẽ đánh vào ngực anh một cách nhõng nhẽo tựa như là một đứa trẻ, nhưng đứa trẻ này hoàn toàn cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim kia, trái tim mà cô luôn khát khao chiếm giữ cho riêng mình, cô chợt nghĩ miên man: liệu rằng mình có thể giữ mãi được trái tim của anh không!!.
Chợt anh cầm tay cô, khẽ áp vào ngực mình và nói:
- Anh không biết ngày mai rồi sẽ ra sao, anh và em sẽ như thế nào, anh chỉ cần biết, lúc này và hơn khi nào hết, anh yêu em và em là tất cả của anh.
Cô suy nghĩ và chợt mỉm cười, tựa đầu vào vai anh mà không hỏi gì nữa...
...
Anh tốt nghiệp, trong khi cô chỉ là một cô sinh viên năm 3. Và anh cũng đã tìm được việc làm ở một tập đoàn xây dựng nổi tiếng. Tuổi trẻ, sự nhiệt tình, sự hăng say, lòng đam mê và khát khao được thể hiện mình, ngày nào anh cũng vùi đầu vào công việc như thể ngày mai anh sẽ không còn được làm nữa….
Thời gian trôi…
Cô thường hay dỗi hờn vì anh không thường xuyên nhắn tin, gọi điện hay đưa cô đi chơi nữa.

ANH YÊU EM! CON ĐIẾM CỦA ANH

 Lớp 12 rồi còn nhỏ gì nữa...anh... anh sẽ cưới em mà?!

- Không, em không muốn, anh yêu em hay anh yêu tình dục?
----------

----------
- Em cho anh nhá?

- Không được! Mình còn nhỏ mà anh...

- Lớp 12 rồi còn nhỏ gì nữa...anh... anh sẽ cưới em mà?!

- Không, em không muốn, anh yêu em hay anh yêu tình dục?

- Anh yêu em, nhưng anh muốn...

Bàn tay ôm chặt lấy cơ thể cô...làm cô thấy ghê rợn, cậu ta hôn lên má, rồi lượn xuống môi...và cổ...và...đè cô xuống nền giường ấy:

- Đừng anh, em phải về đón giao thừa với mẹ...Anh để cho em về...

- Một lần thôi, anh yêu em mà!

Chỉ là những cái gạt tay rất nhẹ. Chỉ là những cái đẩy chân gượng ép...Nhưng rồi, chiếc dây áo có bàn tay người kéo tuột ra...1 dây, 2 dây...và cả bờ vai trần trụa...cô cố gắng vùng vẫy...giẫy giụa mạnh hơn...vì đến bây giờ, cô vẫn chỉ nghĩ, đó là một trò đùa quá lố:

- Anh, đừng đùa nữa...Em không thích...

- Im nào, không đau đâu...Em sợ à, anh sẽ không bỏ em đâu!

Chiếc gra giường kéo tung ra...xộc xệch...tay cô nắm chặt lấy gra giường, cố đẩy người ra...nhưng không thể, cậu ta mạnh quá. Bờ môi hôn ngấu nghiến lấy cô..Không chịu nổi, cô cắn, cậu giật mình buông tay...cô chạy ra phía cửa...thật không ngờ, cậu ta nắm lấy tay và kéo giật lại chiếc giường ấy..Lần này, sức cô đã đuối, không còn đủ hơi giẫy giụa, chạy ra khỏi căn phòng ghê tởm đang có một con sói khát dục trong ấy...Cô khóc, nước mắt tràn lan dính bệt vào tóc tai đang rũ rượi...Người cậu đè lên người cô...và bàn tay lột trần chiếc váy trên cơ thể mỏng manh không còn sức lực, không còn nói lên lời, chỉ còn ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu và cầu xin...Nhưng dường như, ánh mắt ấy không đủ để thức tỉnh con cầm thú trong cậu kia...

Buông xuôi, tay chân cô buông lỏng, bỏ mặc cho số phận định đoạt cái trinh tiết trong cô...nó còn hay mất...

Những tiếng kêu la giữa khoảng ko mông lung im lặng...xé tan một tình yêu nồng cháy 2 năm nay...Và, thế là hết...Thứ quí giá nhất của 1 đứa con gái đã không còn, chỉ còn là một thân xác tàn tạ...một màng trinh đã rách, một hộp thuốc tránh thai vứt bừa bãi..Và, một tình yêu đã đến lúc vỡ tan...

Lết những bước chân mỏi mòn ra ngoài khung cửa sổ, nhìn xuống con đường tấp nấp từ căn hộ tầng 9...cắn chặt lấy môi, cầm cự những tiếng nấc nhói lòng...Những giọt lệ tình không may phải rơi trong hối thúc.

Thành phố lên đèn, ánh sáng chói loá len lỏi trên những con đường kẹt cứng, họ đang bắt đầu đếm ngược...chỉ còn 15 giây nữa là thời khắc chuyển dời sang năm mới, 15 giây nữa, cả đất nước hoà trọn một niềm vui...Và bắt đầu từ đây cho đến 15 giây nữa, cô gái 17 tuổi...đã thành một người đàn bà - Một-người-đàn-bà-bất-đắc-dĩ...

Một năm sau, sau quãng thời gian cô lẩn tránh cậu. Một điều kì lạ, nếu như sau khi mất cái đấy, những cô gái đều bấu víu quỵ luỵ van xin những thằng con trai...thì cô lại không làm như thế. Cô đã lảng tránh, chuyển trường..Không còn gặp mặt, cô đổi thay tất cả...Chỉ còn 1 điều, hận thù và quên đi những giây phút không đáng có đã qua. Thế nhưng, mọi chuyện không dễ dàng như người ta nghĩ.

Đúng vào cái đêm giao thừa ấy...Tình cờ cô gặp được một người con trai khác..Anh ta cảm cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dường như, cái nét đàn bà trong cô nó tạo ra là để quyến rũ những thằng con trai thèm khát...Cô đã từng cám ơn cậu người yêu cũ vì điều đó. Và chỉ là một lời cám ơn hằn thù sâu tận.

Họ nói chuyện với nhau, đi chơi với nhau được vài lần thì cậu ấy ngỏ lời yêu cô...Tổn thương vì một lần yêu mất mát, cô không còn dám tin vào tình yêu thật sự. Trong một quán bar sang trọng, khi cậu đặt tay lên tay cô và ngỏ lời yêu đầu tiên hết sức lãng mạn, cô đã nhìn, cũng vẫn là ánh mắt ấy, và buông một lời đau đớn mà ko phải ai cũng dám nói ra:

- Anh cần mấy đêm?

- Em nói gì thế? Anh không hiểu...

- Tôi hỏi anh yêu tôi, anh cần mấy đêm để chấm dứt tình yêu ấy?

- Em đang nói gì thế??? Anh...

- Thôi được rồi, tôi sẽ làm người yêu anh...với điều kiện, anh hãy xem tôi...như một con điếm! Và chỉ là một món hàng chơi qua đường, nếu anh chịu được thì ok, chúng ta bắt đầu!

Tình yêu bắt đầu - giữa một chàng trai công tử nhà giàu và một con điếm. Cô luôn xem đó là một cuộc tình chỉ vỏn vẹn trao tay bằng những đêm dục vọng...Thế nhưng, cậu vẫn luôn yêu thương cô hết mực, và chưa từng một lần đòi hỏi điều gì ở cô, dù là, cô chẳng còn tiếc, và tất nhiên, cô nghĩ cậu cũng chẳng biết về quá khứ nhục nhã ê chề mà cô đã mang trong lòng 1 năm qua...Những dịp lễ, những ngày quan trọng, cậu đều dành cho cô một món quà bất ngờ và câu nói mà cô đã thuộc lòng trong 8 lần nghe được:

- Anh yêu em, con điếm của anh ạ!

Một lần cậu rủ cô đi gặp thằng bạn thân vừa đi du học ở nước ngoài về, dù cô đã khéo lời từ chối...nhưng cậu vẫn nằng nặc đòi cô cùng đi, vì cậu đã lỡ nói với thằng bạn có một cô người yêu xinh đẹp và tuyệt vời...chưa bao giờ thấy...Dù cô sắt đá,dù lạnh nhạt..nhưng tình yêu cậu dành trọn cho cô cũng đã làm cô lung lay đôi chút. Cô nhận lời, cậu chở cô đến một khu chung cư cao cấp. Đã 1 năm mà cô vẫn không thể nào quên khu chung cư ấy: Từ chiếc thang máy cho đến những bước nhảy chạy trên cầu thang, 1 năm trước đây, cô đã mòn dép ở chung cư này và một năm trước đây...đời con gái của cô đã mất ở chung cư này. Những bước chân dừng lại trước căn phòng số 103...con số ấy đập mạnh vào mắt cô làm cô choáng váng...Nó...Cchính căn phòng đó...Cô không thể tưởng tượng nổi trong căn phòng ấy bây giờ có ai?! Những tiếng gõ cửa đều đặn và giọng một chàng trai thân quen đến kì lạ:

- Vào đi, cửa không khoá...

Bất thần trong con người mình, bước đi theo quán tính...cô bước vào, tay trong tay cùng với cậu người yêu...Con người ấy quay lại, con cầm thú ấy...Cô đứng sựng lại, không tin vào mắt mình, ly Maxim trên tay con người ấy rơi xuống, nó vỡ tan tành đến ngạt thở, cô vùng tay chạy đi. Trời bỗng đổ cơn mưa tầm tã...cậu người yêu chạy theo cô...gọi trong tiếng mưa gào thét...nhưng cô không thể đứng lại. Ánh đèn pha xe ô tô rọi thẳng vào mặt cô, quay vội người lại, cô nhắm mắt... và rồi...

- K....é.....t....t......

- R....ầ....m....m.....

Cô ngã trên nền cỏ. Chiếc xe vẫn còn đó. Và người yêu cô đã nằm đó, bên vũng máu chan chứa tuôn trên nền đường ướt át. Vùng chạy lại, nhấc đầu cậu lên, nước mắt hoen mi, hoà vào nước mưa tuôn rơi không ngớt...Gào lên trong đêm mưa gió, ôm người cậu sát vào lòng, tay nhuốm máu, và cô biết, mình đã yêu lần nữa...Một-tình-yêu-muộn-màng...

"Tôi gặp em, và tôi biết mình đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, em thanh thoát trong tà váy trắng dịu dàng...thế nhưng, ở em toát lên một sự lạnh nhạt từ cái nhìn thờ ơ với tôi khi em bắt gặp tôi nhìn em đắm đuối...Tôi đã đủ can đảm đến bên em, hỏi tên em, làm quen với em..Và em đáp trả bằng sự lạnh lùng buốt giá khi giật phăng chiếc di động từ tay tôi và bấm số em vào đó..Rồi em bỏ đi. Và...tôi yêu em vì thế..Lại bắt đầu một tình yêu mới nữa rồi, liệu, tôi phải làm gì để có được em? Sao tự nhiên, tôi thấy tôi bất tài quá!"

"Tôi yêu em, con điếm của tôi ạ...Làm sao có thể đập vỡ tảng băng đang ngày càng đông cứng trong mắt em, làm sao có thể hoá phép những lời nói vô hồn của em với tôi như vậy? Làm sao đây? Em lúc nào cũng chỉ nói hãy coi em như một con điếm. Em, sao em khờ thế? Dù em có là đàn bà đi nữa, thì tôi vẫn yêu em mà?! Có phải em sợ tôi yêu phải một đứa con gái mất trinh hay sao? Không, không có chuyện ấy đâu! Tôi đã biết tất cả...Nhưng, tôi không muốn nói với em rằng hãy quên quá khứ ấy đi vì nó chỉ làm thêm cay đắng, dù là rất muốn nói, nhưng tôi sợ em lại dấy lên niềm mặc cảm đó hơn và sẽ rời xa tôi thêm nữa.

Tôi đã khóc khi nghe chính miệng thằng bạn thân nói nó đã từng là người yêu của em khi tôi gửi hình em cho nó, và đau đớn khi biết nó đã là người đàn ông đầu tiên của em..Em có biết cảm giác lúc đó thế nào không? Tôi chỉ muốn chạy lại bên em và ôm chầm lấy em, tôi thấy thương em nhiều lắm...Muốn bù đắp lại những vết thương mà người đời đã gây ra cho em, nhưng dường như, em không muốn là tôi phải không? Sao em cứ mãi như thế, em có biết là tôi yêu em nhiều đến mức nào không...Con điếm...Một con điếm như em...đủ tư cách để được yêu mà!!!"

Nước mắt vỡ vụn, nỗi đau lại càng cào xé...Cô đứng bên mộ cậu, giữ khư khư lấy quyển nhật kí còn ấm...Và nhắm mắt bên những viên thuốc an thần vung vãi...Nỗi đau vì một tình yêu không trọn vẹn...

Câu chuyện ck & vk


Ck ơi, đang ở đâu thế?"

Anh rep nhanh lắm, hình như đang cầm điện thoại.

"Anh đang ở nhà".
...


Ở nhà, chẳng phải hôm nay anh bảo có chết cũng đến đón em sao? Điện thoại trong ngăn bàn lại rung.

"Hôm nay chắc là không đến được. Mưa quá, anh đang ốm. Xin lỗi vợ yêu nhé:*".

Vừa mới lo anh bị ốm, bây giờ chỉ muốn anh chết luôn ở nhà với cái máy tính chết tiệt ấy. Giận anh luôn. Em nhắn lại cho anh 1 cái tin thờ ơ.

"Ờ, tí về với bạn cũng được."

Nhét điện thoại vào cặp, em bực mình

Rầm!!!

"Xe ôm không em ơi?"

Em ngẩng đầu, nhìn cái mặt toe toét của anh chỉ muốn vặn cổ anh 180 độ để không phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét ấy nữa.

"Ôm có mất tiền không?"

"Không, ôm chỉ mất "ôm" thôi".

Anh lại nhăn răng cười. Em lườm anh 1 cái rồi cụp ô, hậm hực trèo lên xe. Anh vẫn đứng im không chịu nổ máy.

"Sao không đi?"

"Em không che làm sao anh đi được. Sắp ướt hết cả người rồi."

"Lắm chuyện!"

Em vòng tay qua bụng anh che ô. Anh nổ máy.

"Vợ ơi..."

Cái giọng ngọt xớt nghe thấy ghét.

"Gì?"

"Giận anh à?"

"Không."

"Sao lạnh lùng thế?"

"Đang bực mình."

"Thế mà em bảo không giận."

"Vì tưởng bị 1 thằng tâm thần bỏ bom nên mới thế."

Em cười cười.

"Ơ, thằng nào bị tâm thần ý nhỉ."

Anh giả vờ ngơ ngác, nói mình mà cứ như nói người khác.

"Vì nó bảo không đến nhưng cuối cùng lại mò đến. Không tâm thần thì là gì?"

"Không phải tâm thần. Tại nó thương vợ nó quá, không nỡ để vợ nó đi bộ về nên mới phải mò đến chứ sao. Em không hiểu tình yêu cao cả của nó à?"

"Xì, vâng, cao và rất xa."

Em xì 1 tiếng. Đồ lẻo mép.

"Thế giờ hết giận chưa?"

"Chưa."

"Làm gì mới hết giận?"

"Im đi, đừng nói nữa thì hết giận."

Thật ra em chẳng giận tí nào, vui là đằng khác. Vì anh vẫn đến đón em. Nhưng em vẫn cố tình làm khó anh. Ai bảo tự dưng kiếm chuyện.

"Thế thì em ôm chặt anh vào rồi anh không nói nữa."

"Này, ai là người ra điều kiện đấy?"

"Em mà, nhưng ôm đi, anh lạnh lắm."

"Không."

"Không ôm anh lảm nhảm tiếp đấy."

Em chào thua. Cái gì chứ cái trò võ mồm này thì anh là số 1. Em đành ngồi sát vào, ôm chặt hơn.

"Đấy, ngoan thế cơ mà. Vợ anh có khác."

"Muốn ăn đòn à, có im đi không?" - Em dọa.

"Rồi rồi, anh im."

Em im lặng, tựa cằm vào vai anh. Anh khẽ ngâm nga 1 đoạn trong bài Until You của Shayne Ward. Em không biết hát, toàn nghe anh hát nên thuộc đúng 1 câu.

"Baby, nobody, nobody, until you~".

Trời vẫn mưa không thương tiếc, em bỗng dưng ghét ông trời, sao mà khóc nhiều thế. Cái áo khoác anh mặc ướt nhẹp, em hạ thấp ô xuống, anh lại nâng lên.

"Giơ cao lên vợ, không 2 đứa cắm răng vào đường bây giờ."

"Mưa to, ướt hết áo rồi kìa."

"Không sao, đằng nào anh cũng chưa tắm."

"Đồ ở bẩn!"

Em mắng yêu, anh lại bắt đầu hát.

"It feels like nobody ever knew me until you knew me.

Feels like nobody ever loved me until you loved me.

Feels like nobody ever touched me until you touched me.

Baby, nobody, nobody, until you."

Thương anh lắm, em cố gắng che ô cẩn thận, hạn chế tối đa nước vào người anh. Tay mỏi nhừ, nhưng sợ anh cảm thêm nên em vẫn cố. Tự nhiên ghét trời mưa thế không biết.

Về đến nhà, em xuống xe, chạy vào nhà lấy áo mưa cho anh. Người đâu ra mà hâm thế không biết, đang ốm mà vác xe đi xe máy. Anh mặc áo mưa xong, ngoắc ngoắc ngoán tay gọi em. Em lại gần, anh lại kiss trộm. Nhớ hồi mới yêu nhau, bị anh kiss trộm là mặt đỏ như quả gấc. Lâu lâu cũng quen rồi, không thèm đỏ mặt, hôm nào hứng là túm anh kiss lại nữa. Nhưng hôm nay nhìn anh như con vịt trong cái áo mưa vàng chóe nên "tạm tha". Anh cười toe.

"Về nhá!"

"Ờ về đi"

"Tối không được mơ về anh nhá!"

"Ờ biết rồi."

"Ngủ ngon nhá!".

"Có biến ngay không thì bảo!"

"Rồi rồi anh biến đây, vợ yêu vào đi nhé!"

Em nhìn theo cái "con vịt vàng chóe" khuất sau ngã rẽ, tủm tỉm cười. Tất nhiên, em sẽ không mơ về anh đâu. Vì cái triết lì ngược đời của anh, nếu em mơ về anh thì cả đêm ấy anh sẽ mất ngủ vì nhớ em. Đúng là ngược đời .

Tính ra, em với anh yêu nhau được 2 năm rồi nhỉ. Thiếu 8 tháng nữa là tròn 2 năm =)). Có người yêu bằng tuổi, thú vị thật. Em "quen" anh từ cái hồi mà 2 đứa còn lóc cóc đạp xe 3 bánh, cho đến khi lên cấp II, anh vi vu xe điện còn em - chúa lười - đi bộ cho "thân thiện với môi trường". Rồi lên cấp 3, anh lượn lờ khắp nơi với cái xe mang biển HB, còn em thì vẫn trung thủy với đi bộ.

Lớp 10, đứa nào cũng ngơ ngơ không biết gì. Đầu năm mới vào lớp, ai cũng tưởng em với anh là người yêu, đi đâu cũng dính lấy nhau. Rồi anh cũng dần chơi thân với bọn con trai, chẳng biết bọn nó đầu độc anh cái gì về "màn tỏ tình lãng mạn" mà vào 1 cái ngày lạnh chết cha chết mẹ, anh lôi em lên Sa Pa để . . . tỏ tình cho lãng mạn. Cái kiểu tỏ tình của anh, đúng là có 1-0-2. Đi hơn 30 cây số, rồi hì hục leo Hàm Rồng để nhận được câu tỏ tình siêu vớ vẩn của anh.

"Mày có muốn lúc nào cũng có người đưa đi đón về không?"

Em thở không ra hơi, ngồi phịch xuống đất, dựa vào lan can trên Sân Mây.

"Có chứ sao không."

"Thế mày yêu tao đi, rồi tao đưa đi đón về."

Em tu ừng ực chai C2, mệt gần chết, yêu đương cái gì.

"Ờ tao yêu mày lắm."

"Con điên kia, tao nói nghiêm túc đấy!"

Mắt anh bỗng "nghiêm trọng". Em hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi bật cười, vỗ vai anh.

"Thằng dở hơi này, có ai tỏ tình mà xưng "mày" "tao" không? Thôi *** đùa nữa, tao mệt lắm rồi. Tự nhiên lôi tao lên đây, mệt chết đi được."

"Mày điên à? Tao nói tao yêu mày. Đấy, tao tỏ tình đấy. À không, anh yêu em."

Anh tự dưng gào toáng lên, mấy khách du lịch quanh đấy cũng quay ra nhìn, có người còn tủm tỉm cười nhìn em. Xấu hổ, em kéo tay áo anh, thấp giọng.

"Rồi rồi, nói bé thôi, người ta nhìn."

Anh ngồi xổm xuống nhìn anh, cái mặt te tởn thường ngày biến đâu mất, trông anh nghiêm túc thấy lạ.

"Thế có đồng ý không?"

"Thật hay đùa thế?"

"Thật!" - Anh trả lời chắc nịch.

"Cho thời gian suy nghĩ, trả lời sau." - Em kiếm cớ thoái thác.

"Nói luôn, không phải đánh bàn lùi."

Âm mưu của em, lúc nào cũng bị anh lật tẩy, còn chưa biết trả lời thế nào, anh đã bồi thêm 1 câu vô cùng bá đạo.

"Không đồng ý thì đi bộ về nhà nhé!"

Em tròn mắt nhìn anh, trong đầu không ngừng thắc mắc "Thằng cha này hôm nay đầu óc có vẫn đề à?".

"Có đồng ý không?"

Anh dí sát mặt vào, em giật mình lùi ra xa.

"Đang nghĩ."

"Nghĩ ngợi gì, gật hoặc lắc thôi."

"Từ từ mới nghĩ được chứ!"

Em mếu máo nhìn anh. Em đang nghĩ thật mà. Em sợ cho đi, sợ trao tình cảm mà không được đáp lại, vì thế, em chưa bao giờ đụng đến chuyện yêu đương. Nhưng giờ, anh - thằng bạn thân từ bé - tỏ tình với em, em vừa muốn đồng ý, lại vừa muốn từ chối.

"Đếm từ 1 đến 3, không có đáp án thì có đồng ý cũng đi bộ về nhé!"

Em im re. Ai chứ anh đã nói thì hoàn toàn có thể.

"1"

"2"

"2 rưỡi"

"2 phẩy 6"

"2 phẩy 7"

Anh nhìn em dò xét. Nghĩ lại thấy buồn cười, nếu lúc ấy anh đếm hẳn "1,2,3" chắc bây giờ em với anh vẫn mày tao bốp chát.

"2 phẩy 8"

"2 phẩy 85 . . . *** nói nữa, không đồng ý thì thôi! Đi về."

Anh đứng bật dậy, chẳng hiểu sao lúc ấy phản xạ đầu tiên của em là túm tay anh kéo lại rồi gật đầu lia lịa. Em cũng muốn thử, yêu - là như thế nào.

Anh cười toe toét, ngồi thụp xuống.

"Đồng ý rồi nhá, yêu thật đấy!"

"Ừ ừ, cho tao về được chưa."

Cái mặt đang toe toét, tự nhiên trợn tròn mắt với em.

"Tao với anh, gọi bằng anh."

"Điên à, bằng tuổi mà bắt gọi bằng anh."

"Muốn cuốc bộ về à?"

"Không."

"Thế thì gọi bằng anh."

"Không."

"Chán sống à?"

"Không."

Anh bực mình, nhăn mặt.

"Mày bị ngộ từ "Không" à?"

Nhìn anh cáu, em bỗng bật cười.

"Ừ."

Anh lầm bầm cái gì đó rồi lấy máy ảnh ra, ngồi sán vào em.

"Làm gì thế?"

"Chụp ảnh kỉ niệm."

"Kỉ niệm cái gì?"

"Kỉ niệm ngày yêu nhau: 27 tháng 11 năm 2010."

"Không chụp, đang bơ phờ."

Anh mặc kệ, vẫn sán vào. Môi anh chạm vào má em, tự nhien nóng ran mặt. Em mệt không thèm chấp, quay mặt nhìn ra chỗ khác.

Tách.

Tiếng máy ảnh, em quay đầu lại, anh đang xem ảnh, cái mặt gian không chịu được.

"Người yêu ơi, lấy ảnh này làm ảnh cưới của vợ chồng mình nhé!"

Em giật lấy máy ảnh, há hốc ồm. Anh thì đẹp rồi, không phải nói. Còn em thì : tóc tai bù xù, mặt mũi trắng bệch vì lạnh, người như con gấu nhồi bông.... Tóm lại, trông em cực kì tàn tạ. Đang định bấm nút xóa anh đã giật lại.

"Không được xóa, ảnh cưới mà!"

"Cưới xin cái gì, xóa đi. Trông như con ngộ."

Anh đứng dậy, giơ cao máy ảnh.

"Không được, ảnh đầu tiên kiss nhau đấy."

"Kiss nhau hồi nào, chạm má thôi, xóa đi chụp cái khác."

Anh cười gian.

"Chụp cái khác nhé!"

Nói xong đã chạy biến đến chỗ 1 ông Tây gần đấy. Em siêu ngu Tiếng Anh, còn anh thì siêu giỏi. Anh liến thoắng cái gì đó với ông Tây, ông Tây cười cười "Ok!".

Anh chạy lại khoác vai em.

"Chụp thôi."

"Bây giờ à?"

"Ừ."

Đành thế, em cào cào lại tóc, nhìn vào ống kính.

"1, 2, 3!"

Tách!

Đơ. Cứng đơ.

Lần đầu tiên trong 16 năm trời vật lộn mới biết thế nào là kiss. Nụ hôn đầu tiên của em ở 1 nơi vô cùng lãng mạn mà biết bao cô gái mơ ước. Nhưng ngại sắp chết, chỉ muốn tìm 1 cái lỗ để chui xuống đất. Bức ảnh thứ 2 từ khi chúng ta bắt đầu yêu nhau, chỉ thấy mỗi cái đầu "đầy tóc" của anh và cái mắt "tròn không thể tròn hơn nữa" của em.

Lúc về, vào zing thấy có mấy thông báo "Henry đã tag bạn vào 1 ảnh". Em click vào xem, suýt thì ngã ngửa. Vội vàng vơ lấy cái điện thoại, tra tấn bàn phím bằng số điện thoại của anh.

"Gì thế người yêu? Mới xa anh 1 tí đã nhớ rồi à?"

"Thằng kia, mày chán sống rồi à? Tháo hết ảnh trên zing xuống!"

"Ơ anh đang tắm chẳng nghe thấy gì, thôi nhá!"

Anh cúp máy nhanh chóng. Em gọi lại, trong điện thoại vang lên giọng nói vô cùng đầm ấm và thân thiện : "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau."

Em ném cái điện thoại xuống giường, hậm hực quay ra nhìn màn hình. Bỏ qua cái comment trêu chọc của bạn bè, em nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh, bất giác nở nụ cười. Down hết chỗ ảnh về, em tắt máy rồi trèo lên giường. Thật ra, đêm ấy em không nggủ được .

+++

Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do hết sức vớ vẩn.

Hôm ấy em được nghỉ học, mấy đứa bạn trong lớp học thêm rủ nhau đi chơi. Anh nhắn tin rủ đi đánh lẻ, em không đi. 2 đứa nói qua nói lại, tự nhiên anh im re. Em thắc mắc, không biết anh đang nghĩ gì, chị gái gọi điện.

"Mày về nhanh lên, thằng Thảo nó nhắn tin cho mẹ bảo mày bỏ học đi chơi kìa."

Em nổi xung, gọi điện cho anh.

Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do cực cực cực kì trẻ con. Lúc ấy em giận lắm. Anh cũng giận. Anh quát.

"*** về thì thôi, *** yêu đương gì nữa."

"Ờ, tao *** thèm."

"Biến ****** đi!"

"Sao mày không biến mà tao phải biến? Mày bố đời với ai thế?"

Em dập máy. Anh gọi lại, em tháo pin luôn. Cho anh thử cảm giác "Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau" là như thế nào.

Thế là chia tay. Nhưng chẳng được bao lâu, sáng hôm sau anh lại mò đến đón em. Em làm mặt lạnh với anh, anh cười cười.

"Vợ ơi, lên xe đi học."

"Hôm qua đứa nào bảo *** yêu đương gì nữa cơ mà."

"Ơ thằng nào bảo ấy nhể?"

Em ghét cái kiểu làm như không có chuyện gì của anh.

"Thằng nào thằng ấy tự hiểu."

"Thôi mà vợ, anh xin lỗi mà."

Em mặc kệ anh hạ mình xin lỗi, "hiên ngang" đi xe ôm đi học. Anh kè kè đi đằng sau, em bảo ông xe ôm.

"Bác ơi, có thằng nào cứ đi sau mình ấy ạ."

Ông xe ôm ngoái lại, nhìn anh quát.

"Thằng kia, đi thì đi nhanh lên, bám *** tao làm gì?"

Anh trợn tròn mắt nhìn, nhưng không nói gì, vẫn kè kè đi sau. Ông xe ôm bực mình phóng nhanh, anh đuổi theo. Cuối cùng cũng đến cổng trường, em xuống xe định trả tiền, anh đã đưa tiền luôn. Ông xe ôm lườm lườm anh, rồi cũng đi. Em bật cười, mặt anh ngắn tũn.

"Tự nhiên bị ăn ****."

"Cho chết!"

Anh lại toét mồm.

"Vợ ơi, hết giận nhá!"

Em vẫn cười, đi thẳng vào trường.

Thế là chúng mình làm lành. Giận nhau, cãi nhau, đòi chia tay như cơm bữa. Hiện tại, "kỉ lục" chia tay của bọn mình đã "chạm mức" 1 tuần =)).

Có người yêu bằng tuổi, nhiều cái thích.

Ví dụ : Đi học cùng nhau, ăn sáng cùng nhau, làm bài tập hộ nhau, chép phạt hộ nhau, . . .

Cãi nhau nhiều, nhưng làm lành nhanh thôi.

Em với anh, thỉnh thoảng lại mày tao bốp chát. Phải nói là : Anh trẻ con kinh khủng.

Đâu cần phải yêu người hơn tuổi, em thích có người yêu bằng tuổi hơn. Hình ảnh: Ck ơi, đang ở đâu thế?"  Anh rep nhanh lắm, hình như đang cầm điện thoại.  "Anh đang ở nhà". ...  Ở nhà, chẳng phải hôm nay anh bảo có chết cũng đến đón em sao? Điện thoại trong ngăn bàn lại rung.  "Hôm nay chắc là không đến được. Mưa quá, anh đang ốm. Xin lỗi vợ yêu nhé:*".  Vừa mới lo anh bị ốm, bây giờ chỉ muốn anh chết luôn ở nhà với cái máy tính chết tiệt ấy. Giận anh luôn. Em nhắn lại cho anh 1 cái tin thờ ơ.  "Ờ, tí về với bạn cũng được."  Nhét điện thoại vào cặp, em bực mình  Rầm!!!  "Xe ôm không em ơi?"  Em ngẩng đầu, nhìn cái mặt toe toét của anh chỉ muốn vặn cổ anh 180 độ để không phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét ấy nữa.  "Ôm có mất tiền không?"  "Không, ôm chỉ mất "ôm" thôi".  Anh lại nhăn răng cười. Em lườm anh 1 cái rồi cụp ô, hậm hực trèo lên xe. Anh vẫn đứng im không chịu nổ máy.  "Sao không đi?"  "Em không che làm sao anh đi được. Sắp ướt hết cả người rồi."  "Lắm chuyện!"  Em vòng tay qua bụng anh che ô. Anh nổ máy.  "Vợ ơi..."  Cái giọng ngọt xớt nghe thấy ghét.  "Gì?"  "Giận anh à?"  "Không."  "Sao lạnh lùng thế?"  "Đang bực mình."  "Thế mà em bảo không giận."  "Vì tưởng bị 1 thằng tâm thần bỏ bom nên mới thế."  Em cười cười.  "Ơ, thằng nào bị tâm thần ý nhỉ."  Anh giả vờ ngơ ngác, nói mình mà cứ như nói người khác.  "Vì nó bảo không đến nhưng cuối cùng lại mò đến. Không tâm thần thì là gì?"  "Không phải tâm thần. Tại nó thương vợ nó quá, không nỡ để vợ nó đi bộ về nên mới phải mò đến chứ sao. Em không hiểu tình yêu cao cả của nó à?"  "Xì, vâng, cao và rất xa."  Em xì 1 tiếng. Đồ lẻo mép.  "Thế giờ hết giận chưa?"  "Chưa."  "Làm gì mới hết giận?"  "Im đi, đừng nói nữa thì hết giận."  Thật ra em chẳng giận tí nào, vui là đằng khác. Vì anh vẫn đến đón em. Nhưng em vẫn cố tình làm khó anh. Ai bảo tự dưng kiếm chuyện.  "Thế thì em ôm chặt anh vào rồi anh không nói nữa."  "Này, ai là người ra điều kiện đấy?"  "Em mà, nhưng ôm đi, anh lạnh lắm."  "Không."  "Không ôm anh lảm nhảm tiếp đấy."  Em chào thua. Cái gì chứ cái trò võ mồm này thì anh là số 1. Em đành ngồi sát vào, ôm chặt hơn.  "Đấy, ngoan thế cơ mà. Vợ anh có khác."  "Muốn ăn đòn à, có im đi không?" - Em dọa.  "Rồi rồi, anh im."  Em im lặng, tựa cằm vào vai anh. Anh khẽ ngâm nga 1 đoạn trong bài Until You của Shayne Ward. Em không biết hát, toàn nghe anh hát nên thuộc đúng 1 câu.  "Baby, nobody, nobody, until you~".  Trời vẫn mưa không thương tiếc, em bỗng dưng ghét ông trời, sao mà khóc nhiều thế. Cái áo khoác anh mặc ướt nhẹp, em hạ thấp ô xuống, anh lại nâng lên.  "Giơ cao lên vợ, không 2 đứa cắm răng vào đường bây giờ."  "Mưa to, ướt hết áo rồi kìa."  "Không sao, đằng nào anh cũng chưa tắm."  "Đồ ở bẩn!"  Em mắng yêu, anh lại bắt đầu hát.  "It feels like nobody ever knew me until you knew me.  Feels like nobody ever loved me until you loved me.  Feels like nobody ever touched me until you touched me.  Baby, nobody, nobody, until you."  Thương anh lắm, em cố gắng che ô cẩn thận, hạn chế tối đa nước vào người anh. Tay mỏi nhừ, nhưng sợ anh cảm thêm nên em vẫn cố. Tự nhiên ghét trời mưa thế không biết.  Về đến nhà, em xuống xe, chạy vào nhà lấy áo mưa cho anh. Người đâu ra mà hâm thế không biết, đang ốm mà vác xe đi xe máy. Anh mặc áo mưa xong, ngoắc ngoắc ngoán tay gọi em. Em lại gần, anh lại kiss trộm. Nhớ hồi mới yêu nhau, bị anh kiss trộm là mặt đỏ như quả gấc. Lâu lâu cũng quen rồi, không thèm đỏ mặt, hôm nào hứng là túm anh kiss lại nữa. Nhưng hôm nay nhìn anh như con vịt trong cái áo mưa vàng chóe nên "tạm tha". Anh cười toe.  "Về nhá!"  "Ờ về đi"  "Tối không được mơ về anh nhá!"  "Ờ biết rồi."  "Ngủ ngon nhá!".  "Có biến ngay không thì bảo!"  "Rồi rồi anh biến đây, vợ yêu vào đi nhé!"  Em nhìn theo cái "con vịt vàng chóe" khuất sau ngã rẽ, tủm tỉm cười. Tất nhiên, em sẽ không mơ về anh đâu. Vì cái triết lì ngược đời của anh, nếu em mơ về anh thì cả đêm ấy anh sẽ mất ngủ vì nhớ em. Đúng là ngược đời .  Tính ra, em với anh yêu nhau được 2 năm rồi nhỉ. Thiếu 8 tháng nữa là tròn 2 năm =)). Có người yêu bằng tuổi, thú vị thật. Em "quen" anh từ cái hồi mà 2 đứa còn lóc cóc đạp xe 3 bánh, cho đến khi lên cấp II, anh vi vu xe điện còn em - chúa lười - đi bộ cho "thân thiện với môi trường". Rồi lên cấp 3, anh lượn lờ khắp nơi với cái xe mang biển HB, còn em thì vẫn trung thủy với đi bộ.  Lớp 10, đứa nào cũng ngơ ngơ không biết gì. Đầu năm mới vào lớp, ai cũng tưởng em với anh là người yêu, đi đâu cũng dính lấy nhau. Rồi anh cũng dần chơi thân với bọn con trai, chẳng biết bọn nó đầu độc anh cái gì về "màn tỏ tình lãng mạn" mà vào 1 cái ngày lạnh chết cha chết mẹ, anh lôi em lên Sa Pa để . . . tỏ tình cho lãng mạn. Cái kiểu tỏ tình của anh, đúng là có 1-0-2. Đi hơn 30 cây số, rồi hì hục leo Hàm Rồng để nhận được câu tỏ tình siêu vớ vẩn của anh.  "Mày có muốn lúc nào cũng có người đưa đi đón về không?"  Em thở không ra hơi, ngồi phịch xuống đất, dựa vào lan can trên Sân Mây.  "Có chứ sao không."  "Thế mày yêu tao đi, rồi tao đưa đi đón về."  Em tu ừng ực chai C2, mệt gần chết, yêu đương cái gì.  "Ờ tao yêu mày lắm."  "Con điên kia, tao nói nghiêm túc đấy!"  Mắt anh bỗng "nghiêm trọng". Em hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi bật cười, vỗ vai anh.  "Thằng dở hơi này, có ai tỏ tình mà xưng "mày" "tao" không? Thôi *** đùa nữa, tao mệt lắm rồi. Tự nhiên lôi tao lên đây, mệt chết đi được."  "Mày điên à? Tao nói tao yêu mày. Đấy, tao tỏ tình đấy. À không, anh yêu em."  Anh tự dưng gào toáng lên, mấy khách du lịch quanh đấy cũng quay ra nhìn, có người còn tủm tỉm cười nhìn em. Xấu hổ, em kéo tay áo anh, thấp giọng.  "Rồi rồi, nói bé thôi, người ta nhìn."  Anh ngồi xổm xuống nhìn anh, cái mặt te tởn thường ngày biến đâu mất, trông anh nghiêm túc thấy lạ.  "Thế có đồng ý không?"  "Thật hay đùa thế?"  "Thật!" - Anh trả lời chắc nịch.  "Cho thời gian suy nghĩ, trả lời sau." - Em kiếm cớ thoái thác.  "Nói luôn, không phải đánh bàn lùi."  Âm mưu của em, lúc nào cũng bị anh lật tẩy, còn chưa biết trả lời thế nào, anh đã bồi thêm 1 câu vô cùng bá đạo.  "Không đồng ý thì đi bộ về nhà nhé!"  Em tròn mắt nhìn anh, trong đầu không ngừng thắc mắc "Thằng cha này hôm nay đầu óc có vẫn đề à?".  "Có đồng ý không?"  Anh dí sát mặt vào, em giật mình lùi ra xa.  "Đang nghĩ."  "Nghĩ ngợi gì, gật hoặc lắc thôi."  "Từ từ mới nghĩ được chứ!"  Em mếu máo nhìn anh. Em đang nghĩ thật mà. Em sợ cho đi, sợ trao tình cảm mà không được đáp lại, vì thế, em chưa bao giờ đụng đến chuyện yêu đương. Nhưng giờ, anh - thằng bạn thân từ bé - tỏ tình với em, em vừa muốn đồng ý, lại vừa muốn từ chối.  "Đếm từ 1 đến 3, không có đáp án thì có đồng ý cũng đi bộ về nhé!"  Em im re. Ai chứ anh đã nói thì hoàn toàn có thể.  "1"  "2"  "2 rưỡi"  "2 phẩy 6"  "2 phẩy 7"  Anh nhìn em dò xét. Nghĩ lại thấy buồn cười, nếu lúc ấy anh đếm hẳn "1,2,3" chắc bây giờ em với anh vẫn mày tao bốp chát.  "2 phẩy 8"  "2 phẩy 85 . . . *** nói nữa, không đồng ý thì thôi! Đi về."  Anh đứng bật dậy, chẳng hiểu sao lúc ấy phản xạ đầu tiên của em là túm tay anh kéo lại rồi gật đầu lia lịa. Em cũng muốn thử, yêu - là như thế nào.  Anh cười toe toét, ngồi thụp xuống.  "Đồng ý rồi nhá, yêu thật đấy!"  "Ừ ừ, cho tao về được chưa."  Cái mặt đang toe toét, tự nhiên trợn tròn mắt với em.  "Tao với anh, gọi bằng anh."  "Điên à, bằng tuổi mà bắt gọi bằng anh."  "Muốn cuốc bộ về à?"  "Không."  "Thế thì gọi bằng anh."  "Không."  "Chán sống à?"  "Không."  Anh bực mình, nhăn mặt.  "Mày bị ngộ từ "Không" à?"  Nhìn anh cáu, em bỗng bật cười.  "Ừ."  Anh lầm bầm cái gì đó rồi lấy máy ảnh ra, ngồi sán vào em.  "Làm gì thế?"  "Chụp ảnh kỉ niệm."  "Kỉ niệm cái gì?"  "Kỉ niệm ngày yêu nhau: 27 tháng 11 năm 2010."  "Không chụp, đang bơ phờ."  Anh mặc kệ, vẫn sán vào. Môi anh chạm vào má em, tự nhien nóng ran mặt. Em mệt không thèm chấp, quay mặt nhìn ra chỗ khác.  Tách.  Tiếng máy ảnh, em quay đầu lại, anh đang xem ảnh, cái mặt gian không chịu được.  "Người yêu ơi, lấy ảnh này làm ảnh cưới của vợ chồng mình nhé!"  Em giật lấy máy ảnh, há hốc ồm. Anh thì đẹp rồi, không phải nói. Còn em thì : tóc tai bù xù, mặt mũi trắng bệch vì lạnh, người như con gấu nhồi bông.... Tóm lại, trông em cực kì tàn tạ. Đang định bấm nút xóa anh đã giật lại.  "Không được xóa, ảnh cưới mà!"  "Cưới xin cái gì, xóa đi. Trông như con ngộ."  Anh đứng dậy, giơ cao máy ảnh.  "Không được, ảnh đầu tiên kiss nhau đấy."  "Kiss nhau hồi nào, chạm má thôi, xóa đi chụp cái khác."  Anh cười gian.  "Chụp cái khác nhé!"  Nói xong đã chạy biến đến chỗ 1 ông Tây gần đấy. Em siêu ngu Tiếng Anh, còn anh thì siêu giỏi. Anh liến thoắng cái gì đó với ông Tây, ông Tây cười cười "Ok!".  Anh chạy lại khoác vai em.  "Chụp thôi."  "Bây giờ à?"  "Ừ."  Đành thế, em cào cào lại tóc, nhìn vào ống kính.  "1, 2, 3!"  Tách!  Đơ. Cứng đơ.  Lần đầu tiên trong 16 năm trời vật lộn mới biết thế nào là kiss. Nụ hôn đầu tiên của em ở 1 nơi vô cùng lãng mạn mà biết bao cô gái mơ ước. Nhưng ngại sắp chết, chỉ muốn tìm 1 cái lỗ để chui xuống đất. Bức ảnh thứ 2 từ khi chúng ta bắt đầu yêu nhau, chỉ thấy mỗi cái đầu "đầy tóc" của anh và cái mắt "tròn không thể tròn hơn nữa" của em.  Lúc về, vào zing thấy có mấy thông báo "Henry đã tag bạn vào 1 ảnh". Em click vào xem, suýt thì ngã ngửa. Vội vàng vơ lấy cái điện thoại, tra tấn bàn phím bằng số điện thoại của anh.  "Gì thế người yêu? Mới xa anh 1 tí đã nhớ rồi à?"  "Thằng kia, mày chán sống rồi à? Tháo hết ảnh trên zing xuống!"  "Ơ anh đang tắm chẳng nghe thấy gì, thôi nhá!"  Anh cúp máy nhanh chóng. Em gọi lại, trong điện thoại vang lên giọng nói vô cùng đầm ấm và thân thiện : "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau."  Em ném cái điện thoại xuống giường, hậm hực quay ra nhìn màn hình. Bỏ qua cái comment trêu chọc của bạn bè, em nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh, bất giác nở nụ cười. Down hết chỗ ảnh về, em tắt máy rồi trèo lên giường. Thật ra, đêm ấy em không nggủ được .  +++  Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do hết sức vớ vẩn.  Hôm ấy em được nghỉ học, mấy đứa bạn trong lớp học thêm rủ nhau đi chơi. Anh nhắn tin rủ đi đánh lẻ, em không đi. 2 đứa nói qua nói lại, tự nhiên anh im re. Em thắc mắc, không biết anh đang nghĩ gì, chị gái gọi điện.  "Mày về nhanh lên, thằng Thảo nó nhắn tin cho mẹ bảo mày bỏ học đi chơi kìa."  Em nổi xung, gọi điện cho anh.  Lần đầu tiên cãi nhau, vì 1 cái lí do cực cực cực kì trẻ con. Lúc ấy em giận lắm. Anh cũng giận. Anh quát.  "*** về thì thôi, *** yêu đương gì nữa."  "Ờ, tao *** thèm."  "Biến ****** đi!"  "Sao mày không biến mà tao phải biến? Mày bố đời với ai thế?"  Em dập máy. Anh gọi lại, em tháo pin luôn. Cho anh thử cảm giác "Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau" là như thế nào.  Thế là chia tay. Nhưng chẳng được bao lâu, sáng hôm sau anh lại mò đến đón em. Em làm mặt lạnh với anh, anh cười cười.  "Vợ ơi, lên xe đi học."  "Hôm qua đứa nào bảo *** yêu đương gì nữa cơ mà."  "Ơ thằng nào bảo ấy nhể?"  Em ghét cái kiểu làm như không có chuyện gì của anh.  "Thằng nào thằng ấy tự hiểu."  "Thôi mà vợ, anh xin lỗi mà."  Em mặc kệ anh hạ mình xin lỗi, "hiên ngang" đi xe ôm đi học. Anh kè kè đi đằng sau, em bảo ông xe ôm.  "Bác ơi, có thằng nào cứ đi sau mình ấy ạ."  Ông xe ôm ngoái lại, nhìn anh quát.  "Thằng kia, đi thì đi nhanh lên, bám *** tao làm gì?"  Anh trợn tròn mắt nhìn, nhưng không nói gì, vẫn kè kè đi sau. Ông xe ôm bực mình phóng nhanh, anh đuổi theo. Cuối cùng cũng đến cổng trường, em xuống xe định trả tiền, anh đã đưa tiền luôn. Ông xe ôm lườm lườm anh, rồi cũng đi. Em bật cười, mặt anh ngắn tũn.  "Tự nhiên bị ăn ****."  "Cho chết!"  Anh lại toét mồm.  "Vợ ơi, hết giận nhá!"  Em vẫn cười, đi thẳng vào trường.  Thế là chúng mình làm lành. Giận nhau, cãi nhau, đòi chia tay như cơm bữa. Hiện tại, "kỉ lục" chia tay của bọn mình đã "chạm mức" 1 tuần =)).  Có người yêu bằng tuổi, nhiều cái thích.  Ví dụ : Đi học cùng nhau, ăn sáng cùng nhau, làm bài tập hộ nhau, chép phạt hộ nhau, . . .  Cãi nhau nhiều, nhưng làm lành nhanh thôi.  Em với anh, thỉnh thoảng lại mày tao bốp chát. Phải nói là : Anh trẻ con kinh khủng.  Đâu cần phải yêu người hơn tuổi, em thích có người yêu bằng tuổi hơn.  --------------------------------------------------------------- P.s:Muốn đọc thêm truyện ngắn hay cảm động thì kết bạn or Subscribe ( theo dõi ) với mình vào wall đọc nhé ~> http://www.facebook.com/ly.kenly?ref=tn_tnmn <- kick here